câu chuyện người mẹ
1. Câu chuyện bắt đầu khi tôi còn là một đứa trẻ nghèo khó. Gia đình tôi chẳng đủ ăn. Mỗi khi có chút cơm trắng, Mẹ tôi thường nhường phần cơm trắng tinh cho tôi. Mẹ thường nói: “Ăn đi con. Mẹ không đói!”. 2. Mẹ tôi thường đi câu cá tại một khúc sông gần nhà
Lúc này Vương Quyên mới nói: “Cha, mẹ, hai người không nhận ra con rồi, con là Triệu Quyên. Năm con chín tuổi bị bệnh chết, sau đó chuyển sinh thành con bây giờ”. Bấy giờ tuy Triệu Hổ và Hứa Anh đã nghe qua những chuyện về luân hồi, nhưng do chịu độc hại từ Thuyết vô
Site De Rencontre Gratuit Et Efficace.
“Lịch sử quả thực chẳng hơn mấy bản ghi chép về các tội lỗi, điên rồ và bất hạnh của loài người”, Edward Gibbon. Năm 117, thời điểm kết thúc trị vì của hoàng đế Trajan vẫn được các nhà sử học coi là mốc Đế chế La Mã đạt tới quy mô rộng lớn nhất. Kể từ đó, Đế chế La Mã hài lòng giữ nguyên quy mô lãnh thổ đã có của mình, rồi dần dần phải làm quen với việc chống đỡ các cuộc tấn công từ bên ngoài tăng lên ngày càng nhiều theo sự suy yếu bên trong và các cuộc xung đột nội tại của Đế chế. Kể từ năm 180, thời điểm bắt đầu trị vì của hoàng đế Commodus, giai đoạn Hòa bình La Mã Pax Romana coi như chấm dứt, quá trình suy yếu dần dần của Đế chế La Mã cũng bắt đầu, trước hết là việc phân chia Đế chế do năng lực quản lý kém đi, rồi tới cáo chung của Đế chế Tây La Mã vào năm 476 và kết thúc bằng sự sụp đổ của Constantinople, thành trì cuối cùng của Đế chế Byzantin Đông La Mã vào năm 1453. Quá trình kéo dài ngót năm này trên thực tế chiếm hầu hết thời gian tồn tại của Đế chế La Mã và Đế chế Byzantin, định chế thừa kế của La Mã. Cho nên có thể nói không sai rằng khi Edward Gibbon ngồi viết bộ sách đồ sộ Sự suy tàn và sụp đổ của Đế chế La Mã The decline and fall of the Roman Empire, ông đã tổng hợp lại phần lớn lịch sử của đế chế kỳ vĩ với những di sản quan trọng còn để lại ảnh hưởng lớn lao cho tới tận ngày nay, nhất là với nền văn minh phương Tây. Công trình đồ sộ của Edward Gibbon bao gồm 71 chương, được chia thành 6 quyển theo tiến trình thời gian. Trước Gibbon đã có rất nhiều sử gia cổ đại ghi chép lại những biến cố xảy ra trong các giai đoạn khác nhau trong tiến trình tồn tại của Đế chế La Mã cũng như Đế chế Byzantin, song Gibbon là người đầu tiên xâu chuỗi cả 13 thế kỷ đầy biến động này vào một công trình duy nhất, đem đến cho độc giả trải nghiệm độc nhất vô nhị được xuôi theo dòng chảy lịch sử một cách không gián đoạn. Một thành tựu lớn nữa của Gibbon đã được nhất trí ghi nhận là công sức ông bỏ ra để đối sánh, tổng hợp các nguồn sử liệu cổ khác nhau, tìm hiểu những điểm khác biệt giữa chúng, cân nhắc mức độ khả tín của những nguồn này để chắt lọc dữ liệu, tổng hợp thông tin đưa vào tác phẩm của mình dưới hình thức một chỉnh thể nhất quán, dễ theo dõi. Bên cạnh đó, Gibbon cũng không quên thường xuyên viện dẫn các nguồn tư liệu ông đã tham khảo cùng ý kiến bình luận của cá nhân ông về mức độ khả tín của chúng, cũng như lý do ẩn sau khác biệt về sự khả tín đó. Bên cạnh tiến trình lịch sử của Đế chế La Mã từ thời điểm đang ở đỉnh cao cho tới ngày Constantinople thất thủ, Gibbon cũng dành phần khối lượng đáng kể công trình của mình để bàn đến những biến đổi quan trọng khác đã xảy ra song hành với tiến trình này, có thể trong biên giới của Đế chế hay ở vùng biên tiếp giáp và có tác động quan trọng đến nó. Chẳng hạn, sự trỗi dậy của Hồi giáo, sự hình thành của thế giới Hồi giáo và các quốc gia thuộc tôn giáo này cũng như những xung đột, tương tác kéo dài giữa Hồi giáo và Ki tô giáo nói chung và Đế chế Byzantin, định chế kế thừa trực tiếp di sản của Đế chế La Mã, nói riêng cũng được đề cập khá chi tiết trong công trình đồ sộ của Gibbon. Song còn đáng kể hơn nữa là lịch sử sơ kỳ và phát triển của Ki tô giáo, tôn giáo có thể nói là hình thành trong lòng Đế chế La Mã và lan rộng, phát triển mạnh mẽ trước hết trên lãnh thổ của Đế chế, nhờ không ít vào hệ thống giao thông thuận lợi được chính quyền La Mã thiết lập. Tiến trình Ki tô hóa Đế chế La Mã cũng là một phần không thể tách rời của lịch sử Đế chế, và từ thế kỷ thứ IV, khi Ki tô giáo trở thành thế lực nắm trọn thần quyền của Đế chế, thì lịch sử của Giáo hội Ki tô giáo cũng song hành với lịch sử, vận hội của Đế chế, định hình nên không chỉ lịch sử trung kỳ, mạt kỳ của Đế chế La Mã mà cả lịch sử châu Âu, để lại dấu ấn hết sức quan trọng trong tiến trình suy tàn, sụp đổ của Đế chế, nhất là do cuộc xung đột nội tại giữa các hệ phái Ki tô giáo, sự tranh chấp lâu dài và đẫm máu giữa Ki tô giáo và Hồi giáo…. Trong tác phẩm của mình, Gibbon không đặt trọng tâm vào ghi chép, hệ thống hóa lịch sử Đế chế La Mã, mà như đã nói ở trên, đây là việc ông bắt buộc phải làm để phục vụ cho mục đích chính đi tìm lời giải và minh chứng cho sự suy tàn, sụp đổ của Đế chế La Mã. Cũng thật tình cờ và thú vị, chính việc Gibbon làm quá tốt công việc mang tính phụ trợ trong công trình của mình lại đem tới sức hấp dẫn bền vững, lâu dài cho nó, thậm chí vài trăm năm sau khi tác phẩm được viết xong. Còn về phần nội dung chính yếu của tác phẩm, ngay từ đầu Gibbon đã chỉ ra bốn nguyên nhân chính theo ông đã khiến Roma sụp đổ sau khi đã trải qua những ngày tháng huy hoàng, là sự kính ngưỡng của cả thế giới văn minh phương Tây 1-Những tác động bất lợi của thời gian và thiên nhiên 2-Những cuộc tấn công thù địch của các man tộc và người Ki tô giáo. 3-Việc sử dụng và lạm dụng vật chất 4-Xung đột nội bộ giữa những người La Mã Từ góc nhìn của một học giả thời đại Khai sáng vào nửa sau thế kỷ XVIII, nhất lại là học giả Anh, Edward Gibbon không giấu giếm sự chỉ trích dành cho Giáo hội Công giáo, coi Ki tô giáo Trung Cổ là một tác nhân tiêu cực không những trong sự suy tàn của Đế chế La Mã, mà cả trong việc tạo nên đêm trường Trung Cổ đen tối, đậm tinh thần mê tín và thiếu lý trí, tiến bộ. Đây cũng là phần lập luận đã trở nên lỗi thời của Gibbon trong cái nhìn của các nhà nghiên cứu hiện đại, một hạn chế mang tính thời điểm khó tránh khỏi, nhất là khi Gibbon hoàn toàn phải dựa trên các tư liệu cổ và chưa có được lợi thế khai thác các nguồn tư liệu khảo cổ như hiện nay. Bất chấp những hạn chế trong lập luận, kiến giải các tiến trình lịch sử của mình, Gibbon vẫn được đánh giá cao trong vai trò một nhà nghiên cứu lịch sử, đặc biệt trong cách khai thác, trình bày và hệ thống hóa sử liệu của mình. Thêm nữa, đa phần kiến giải của ông vẫn khẳng định được sự đúng đắn của chúng qua các minh chứng, phân tích Gibbon đưa ra trong tác phẩm của mình. Không chỉ vậy, tác phẩm của Gibbon, ngay cả với độ dài và sự phức tạp thách thức mọi độc giả của nó, vẫn cuốn hút người đọc bởi văn phong sinh động, hấp dẫn của ông. Bên cạnh là một sử gia, Gibbon còn là một ngòi bút đại tài trong việc khai thác sử dụng ngôn ngữ Anh đến mức đỉnh cao. Hiếm có tác giả viết bằng tiếng Anh nào lại tận dụng được triệt để đến thế sự sinh động của ngôn ngữ này trong kiến giải, mô tả, lập luận, phân tích các vấn đề phức tạp về lịch sử, xã hội, chính trị, tôn giáo. Và đây đó trong tác phẩm của Gibbon, giữa các dòng chữ khách quan, trung tính, độc giả vẫn có thể bắt gặp những nhận xét tinh tế với chất hài hước, châm biếm tế nhị ngấm ngầm, chẳng hạn như “Chừng nào loài người còn tiếp tục sẵn lòng dành sự tán thưởng cho những kẻ hủy diệt họ hơn là cho những ân nhân của họ, sự thèm khát vinh quang quân sự vẫn sẽ luôn là tật xấu của những nhân cách cao quý nhất”. Đọc được sách hay, hãy gửi review cho Zing News Bạn đọc được một cuốn sách hay, bạn muốn chia sẻ những cảm nhận, những lý do mà người khác nên đọc cuốn sách đó, hãy viết review và gửi về cho chúng tôi. Zing News mở chuyên mục “Cuốn sách tôi đọc”, là diễn đàn để chia sẻ review sách do bạn đọc gửi đến qua Email books Bài viết cần gửi kèm ảnh chụp cuốn sách, tên tác giả, số điện thoại. Trân trọng. Nguồn
Người mẹ giàu có cùng con bay vào tuổi thơ yêu thương là tác phẩm mới của tác giả Xuân Bình do Chibooks xuất bản. Cuốn sách kể câu chuyện về người mẹ một mình nuôi con gái bé bỏng. Với tất cả vai trò, trách nhiệm, tình yêu vô bờ bến, mẹ đã và đang đồng hành với con lớn lên từng ngày. Đó là những mẩu chuyện xảy ra ở nhà, trường, sân chơi... những nơi hai người đặt chân đến. Mỗi câu chuyện là cách người mẹ dạy con bằng tình yêu sẵn có. Mẹ dạy con cách cư xử, bày tỏ tình yêu thương, cách tự lo cho mình từ mặc quần áo, nấu ăn, làm việc nhà, chủ động trong việc học đến tự tin đi xa bằng các loại phương tiện giao thông hay sống xa mẹ nhiều ngày. Họ cùng ăn, chơi, trò chuyện, xem phim, cùng ngủ... Giữa mẹ và con không khoảng cách, không có sự sợ hãi mà chỉ tồn tại tình yêu thương ngọt ngào. Cả hai gắn bó với nhau trong tuổi thơ êm đềm, ấm áp. "Mẹ là người con yêu nhất, vì mẹ luôn chơi cùng con và luôn làm cho con cười” - người mẹ đã rất cảm động khi đọc dòng chữ đó vào năm con gái học lớp 2. Người mẹ đã hạnh phúc hơn, ngọt ngào hơn, trái tim luôn tràn đầy cảm xúc từ khi sống cùng cô gái nhỏ và nhận ra mình trở nên “giàu có” hơn mỗi ngày. Tác giả Xuân Bình Trích đoạn trong cuốn sách Người mẹ giàu có cùng con bay vào tuổi thơ yêu thương “Con yêu mẹ!” Đó là câu nói của con khi vừa thức dậy. - Chúc mừng sinh nhật con! Hôm nay, Chip được ba tuổi rồi. - Con yêu mẹ! Cô nàng ôm cổ mẹ, nũng nịu rất dễ thương. Ba tuổi, con luôn nói mình đã lớn, cao gần bằng mẹ rồi. Ba tuổi, con biết cùng mẹ làm việc nhà, làm bánh mời mẹ ăn. Ba tuổi, con thích làm điều mình muốn, diễn đạt suy nghĩ rất dài, trình bày rất ngắn sự việc mới xảy ra. Ba tuổi, con nhớ rất lâu lời mẹ hứa, con cũng hay làm nũng, hay khóc nhè. Ba tuổi, con luôn líu lo về mọi thứ xung quanh vào mỗi sáng tới trường. Nào là bạn gà trống hát “ò ó o” đánh thức con dậy, rồi nước cứ đi chơi mãi không chịu về với mẹ để đường đi phải ngập, con không thích chiếc ô tô chạy ngang có kính màu đen vì nó tối thui… Ba tuổi, con thích hôn tạm biệt mẹ khi vào lớp, thích kéo mẹ ngồi xuống để hôn thật kêu, thường để dành cái bánh bữa xế ở trường mang về cho mẹ, thích kể chuyện bạn, chuyện cô trong lớp. Ba tuổi, con thích đọc sách trước khi ngủ. Con chọn những quyển sách nhiều hình, nhất là sách có bạn thỏ. Từng củ cà rốt, giọt mồ hôi, đôi tai ngắn dài của thỏ con tìm thấy trên hình phải theo đúng câu chuyện và nhất định không bỏ qua chi tiết nhỏ nào. Lần nào con cũng hỏi - Thỏ con thương mẹ thỏ lắm, phải không mẹ? - Đúng rồi con. - Con thương mẹ lắm! - Mẹ yêu con lắm luôn! Có một dạo, con gái thường hay nói - Mẹ ơi, con yêu mẹ. Mẹ yêu ai? - Mẹ yêu Chip! Con cười hì hì thích thú. Không lâu sau, con lại kêu “Mẹ ơi, con yêu mẹ!” Hôn mẹ chụt chụt, rồi ôm, vỗ nhẹ nhẹ vào lưng tôi. Tiếng hôn ngọt ngào, ấm áp làm tôi sung sướng vô cùng. Buổi tối, lên giường ngủ, con ôm tôi và nói - Con yêu mẹ! - Mẹ yêu con! Con thể hiện tình cảm của mình rất tự nhiên, thoải mái. Tình yêu con dành cho tôi giống như dữ liệu có sẵn, chỉ cần bấm phím “enter” là chạy ra. Tôi đã phát triển cảm xúc yêu thương cho con ngay từ khi mới chào đời và duy trì cho đến lớn. Ôm và hôn là hai cử chỉ yêu thương tôi thể hiện với con bất cứ lúc nào với thái độ yêu thương, trìu mến. Trước khi con ngủ và sau khi thức dậy, tôi đều hôn rồi nói “Mẹ yêu con!”, hôn khi con ra khỏi nhà, hôn khi có niềm vui đến với con hay với mẹ. Khi con có chuyện không vui, tôi cũng lại ôm con. Vào trường mầm non, các cô giáo thường thể hiện tình cảm yêu thương với các bạn nhỏ qua những hành động như ôm trìu mến, nói lời yêu thương, nghe các con tâm sự. Có lẽ thói quen của mẹ và sự ngọt ngào của cô giáo đã giúp con thể hiện cảm xúc của mình rất chân thật mà không thấy ngượng ngùng. Chính cảm xúc luôn được bộc lộ đó đã làm cho cuộc sống của chúng tôi ngọt ngào hơn, ấm áp hơn và hiểu nhau hơn. Tôi cứ nghĩ, con lớn thêm chút nữa chắc sẽ không còn hôn, không còn ôm mẹ nữa; nhưng rất vui là đến 8 tuổi, con gái vẫn hôn mẹ vào mỗi tối, rồi ôm mẹ thật chặt, thật yêu thương. Khi thấy tôi không vui, cô nàng ôm tay mẹ hoặc im lặng ngồi bên cạnh. Với tôi, hình như không có liều thuốc nào làm giảm nỗi buồn nhanh đến vậy. Không chỉ con gái mới thoải mái bộc lộ cảm xúc, mà các bạn trai cũng thường xuyên thể hiện tình cảm với mẹ mình. Con trai bốn tuổi của bạn tôi hay nói “Con yêu mẹ!” và thích được nghe mẹ nói “Mẹ yêu con!” Mỗi sáng thức giấc, hai mẹ con họ trao nhau thông điệp như vậy, giống như điều ấy đã truyền năng lượng cho cả ngày của họ. Không phải thịt, cá hay rau, mà món ăn tinh thần ấy đã mang đến nguồn sức mạnh mãnh liệt cho cả mẹ và con. Trẻ thơ thật đáng yêu, chúng luôn đem lại sự ngọt ngào, ấm áp cho mẹ, cho người mà con yêu thương, gần gũi. Khi con gái biết viết chữ, trong những dòng nhật ký yêu thương luôn có hình bóng mẹ “Con yêu mẹ”, “Con yêu mẹ rất nhiều”, “Con ước mẹ có nhiều sức khỏe để nuôi con”, “Hôm nay, mẹ làm mì ống rất ngon, con cảm ơn mẹ rất nhiều”. Tình yêu của con luôn ngọt ngào, ấm áp như vậy, con luôn khen món ăn mẹ nấu với thái độ rất yêu thương, rất trân trọng. Với con, có lẽ món ăn ngon nhất là món mẹ nấu, vì trong đó, gia vị được nêm bằng tất cả tình yêu bao la của mẹ và chứa đựng sự cố gắng để tạo ra món ăn ngon phù hợp với tuổi của con. Con cảm nhận tình yêu, con cảm nhận sự ngọt ngào, con đón nhận tất cả những gì mẹ mang đến, và con cũng trao lại cho mẹ những gì yêu thương nhất theo cách sâu sắc nhất từ một cô bé có trái tim ấm áp, nồng nàn. Tối nay, con gái ngủ thật ngon. Giấc ngủ của con rất sâu và thật yên bình, tôi cứ nhìn mãi, nhìn mãi. Tôi cực kỳ thích cảm giác này, một cảm giác thật hạnh phúc. Khi đó, mọi khổ đau, buồn tủi hay sự vất vả, cực nhọc trong cuộc đời đều dừng lại để tôi được trôi theo dòng chảy tình yêu với con. Sáng mai thức dậy, thế nào con cũng sẽ nói “Con ngủ say sưa luôn!” Ba tuổi của con, tuổi thần tiên của cuộc đời con. 'Khác biệt thật là tuyệt'Bộ sách 'Khác biệt thật là tuyệt' giúp trẻ biết trân trọng nét tính cách độc đáo, sự khác biệt của bản thân, đồng thời bộc lộ tốt hơn những cảm xúc vui buồn trong cuộc sống.
Giải bài tập SGK Tiếng Việt 3 tập 1Kể chuyện lớp 3 Người mẹ bao gồm lời giải phần Kể chuyện SGK Tiếng Việt 3 tập 1 trang 30 giúp các em học sinh trả lời chi tiết các câu hỏi SGK và ôn tập củng cố kiến thức Tiếng Việt lớp 3 tuần 4. Mời các em cùng tham khảo.>> Bài trước Soạn bài Tập đọc lớp 3 Người mẹPhương pháp giải bài Kể chuyện Người mẹEm cùng các bạn phân các vai- Người dẫn chuyện, Thần Đêm Tối, bụi gai, hồ nước, Thần Chết giọng trầm, chậm rãi- Bà mẹ lo lắng, buồn bã, khi gặp Thần Chết thì mạnh mẽLời giải chi tiết bài Kể chuyện Người mẹ1. Người dẫn chuyện Bà mẹ chạy ra ngoài, hớt hải gọi con. Suốt đêm ròng thức trông con ốm, bà vừa thiếp đi một lúc, Thần chết đã bắt nó Đêm tối đóng giả một bà cụ mặc áo choàng đen, bảo bà2. Thần Đêm Tối - Thần chết chạy nhanh hơn gió và chẳng bao giờ trả lại những người mà lão đã cướp đi đâu.* Người dẫn chuyện Bà mẹ khẩn khoản cầu xin Thần Đêm Tối chỉ đường cho mình đuổi theo Thần Chết. Thần đồng ý và chỉ đường cho bà đi. Đến một ngã ba, bà mẹ không biết phải đi lối nào. May sao có một bụi gai băng tuyết bám đầy, bụi gai bảo3. Bụi gai - Tôi sẽ chỉ đường cho bà, nếu bà ủ ấm tôi!* Người dẫn chuyện Bà mẹ ôm ghì bụi gai vào lòng để sưởi ấm nó. Gai đâm vào da thịt bà, máu nhỏ xuống từng giọt đậm. Bụi gai đâm chồi, nảy lộc và nở hoa ngay giữa mùa đông buốt giá. Bụi gai chỉ đường cho đến một hồ nước lớn. Ở đây không có một bóng thuyển. Nước hồ rất sâu nhưng bà quyết vượt qua hồ để tìm con. Hồ nước bảo4. Hồ nước - Tôi sẽ giúp bà, nhưng bà phải cho tôi đôi mắt. Hãy khóc đi, cho đến khi đôi mắt rơi xuống!* Người dẫn chuyện Bà mẹ khóc, nước mắt tuôn rơi lã chã, đến nỗi đôi mắt theo dòng lệ rơi xuống hồ, hóa thành hai hòn ngọc. Thế là bà được đưa đến nơi ở lạnh lẽo của Thần bà, Thần Chết ngạc nhiên hỏi5. Thần Chết - Làm sao người có thể tìm đến tận nơi đây?* Người dẫn chuyện Bà mẹ trả lời6. Người mẹ - Vì tôi là mẹ. Hãy trả con cho tôi!>> Bài tiếp theo Chính tả lớp 3 Nghe - viết Người mẹ. Phân biệt r/d/gi, ân/âng............................................Nội dung soạn bài Kể chuyện lớp 3 Người mẹ trang 30 sẽ giúp các em hiểu hơn về tấm lòng yêu thương con vô bờ bến của người mẹ, để bảo vệ đứa con bé bỏng của mình, mẹ có thể hi sinh tất cả và chính tình mẫu tử thiêng liêng đó đã tạo sức mạnh to lớn giúp mẹ có thể đối mặt với Thần Chết để đòi lại đứa bài Kể chuyện lớp 3 Người mẹ, các em học sinh có thể tham khảo đề thi học kì 1 lớp 3, đề thi học kì 2 lớp 3 đầy đủ các môn. Trên đây VnDoc đã hướng dẫn bạn trả lời câu hỏi trong phần soạn bài Kể chuyện lớp 3 Người mẹ tuần 4, trang 30 SGK Tiếng Việt 3 tập 1. Bài tiếp theo kể chuyện lớp 3 tuần 5, bạn tham khảo gợi ý để soạn bài Kể chuyện lớp 3 Người lính dũng cảm và học tốt môn Tiếng Việt 3 hơn. Đồng thời nên xem thêm Luyện từ và câu lớp 3 So sánh để chuẩn bị kiến thức tốt cho Tiếng Việt lớp 3 tuần tiện trao đổi, chia sẻ kinh nghiệm về giảng dạy và học tập các môn học lớp 3, VnDoc mời các thầy cô giáo, các bậc phụ huynh và các bạn học sinh truy cập nhóm riêng dành cho lớp 3 sau Nhóm Tài liệu học tập lớp 3. Rất mong nhận được sự ủng hộ của các thầy cô và các bạn.
Mẹ có lẽ là người vĩ đại nhất trên cuộc đời này, cao thượng và cũng là người hi sinh nhiều nhất. Không một ai có thể phủ nhận sự thiêng liêng của tình mẫu tử, cũng như sự vĩ đại của một người mẹ. Hiểu được điều đó, những câu chuyện cổ tích ra đời nhằm ca ngợi công lao to lớn của những bậc sinh thành. Sau đây là những câu chuyện cổ tích nói về người mẹ vô cùng cảm động mà bất cứ ai cũng nên đọc qua một lần. Truyện cổ tích thế tục Việt Nam hay và ý nghĩa nhất Những câu truyện cổ tích về các nàng tiên hay và ý nghĩa Tổng hợp những câu truyện cổ tích về lòng biết ơn hay và ý nghĩa 1. Sự tích người mẹ Ngày xưa, khi tạo ra người Mẹ đầu tiên trên thế gian, ông Trời đã làm việc miệt mài suốt sáu ngày liền, quên ăn quên ngủ mà vẫn chưa xong vậy một vị thần bèn hỏi“Tại sao ngài lại mất quá nhiều thời giờ cho tạo vật này?” Ông Trời đáp “Ngươi thấy đấy. Đây là một tạo vật cực kì phức tạp gồm hơn hai trăm bộ phận có thể thay thế nhau và cực kì bền bỉ, nhưng lại không phải là gỗ đá vô tri vô giác. Tạo vật này có thể sống bằng nước lã và thức ăn thừa của con, nhưng lại đủ sức ôm ấp trong vòng tay nhiều đứa con cùng một lúc. Nụ hôn của nó có thể chữa lành mọi vết thương, từ vết trầy trên đầu gối cho tới một trái tim tan nát. Ngoài ra ta định ban cho vật này có sáu đôi tay” Vị thần nọ ngạc nhiên “Sáu đôi tay? Không thể tin được!”. Ông Trời đáp lại “Thế còn ít đấy. Nếu nó có ba đôi mắt cũng chưa chắc đã đủ”. “Vậy thì ngài sẽ vi phạm các tiêu chuẩn về con người do chính ngài đặt ra trước đây”, vị thần nói. Ông Trời gật đầu thở dài “Đành vậy. Sinh vật này là vật ta tâm đắc nhất trong những gì ta đã tạo ra, nên ta dành mọi sự ưu ái cho nó. Nó có một đôi mắt nhìn xuyên qua cánh cửa đóng kín và biết được lũ trẻ đang làm gì. Đôi mắt thứ hai ở sau gáy để nhìn thấy mọi điều mà ai cũng nghĩ là không thể biết được. Đôi mắt thứ ba nằm trên trán để nhìn thấu ruột gan của những đứa con lầm lạc. Và đôi mắt này sẽ nói cho những đứa con đó biết rằng Mẹ chúng luôn hiểu, thương yêu và sẵn sàng tha thứ cho mọi lỗi lầm của chúng, dù bà không hề nói ra”. Vị thần nọ chạm vào tạo vật mà ông Trời đang bỏ công cho ra đời và kêu lên “Tại sao nó lại mềm mại đến thế?”. Ông trời đáp “ Vậy là ngươi chưa biết. Tạo vật này rất cứng cỏi. Ngươi không thể tưởng tượng nổi những khổ đau mà tạo vật này sẽ chịu đựng và những công việc mà nó phải hoàn tất trong cuộc đời.” Vị thần dường như phát hiện ra điều gì, bèn đưa tay sờ lên má người Mẹ đang được ông Trời tạo ra “Ồ, thưa ngài. Hình như ngài để rơi cái gì ở đây”. “Không phải. Đó là những giọt nước mắt đấy”, ông Trời thở dài. “Nước mắt để làm gì, thưa ngài?”, vị thần hỏi. “Để bộc lộ niềm vui, nỗi buồn, sự thất vọng, đau đớn, đơn độc và cả lòng tự hào – những thứ mà người Mẹ nào cũng sẽ trải qua”. Câu chuyện kể về sự ra đời của một người mẹ, có thể thấy họ là những người phải làm việc nhiều nhất, phải sống khổ sở nhất nhưng lại có tình yêu lớn lao nhất. Những người mẹ sẵn sàng hi sinh tất cả vì con của mình. Họ mang trong mình sức mạnh to lớn, song cũng có trái tim biết rung cảm trước nỗi đau và niềm vui của con. Mẹ chính là viên ngọc đẹp nhất mà tạo hóa đã ban tặng cho con người. 2. Chuyện kể về người mẹ Một bà mẹ đang ngồi bên đứa con thơ. Bà rất buồn vì đang lo đứa con bà chết mất. Đứa bé xanh rớt đã nhắm nghiền đôi mắt và đang thoi thóp. Đôi lúc đứa bé rền rĩ rất thiễu não, thế là người mẹ lại cúi sát xuống gần con, lòng se lại. Có tiếng gõ cửa, một ông già nghèo khổ trùm kím trong tấm chăn thường khoác cho ngựa bước vào. Trời rét như cắt, kể ra không có áo nào ấm bằng thứ chăn ấy. Bên ngoài toàn là một màu băng tuyết. Gió vun vút như quất vào mặt. Ông già rét run lập cập. Nhân lúc đứa bé ngủ thiếp đi, bà mẹ nhóm lò hâm một cốc bia. Ông già ngồi xuống ru đứa bé. Bà mẹ ngồi vào chiếc ghế gần ông già, nhìn đứa bé ôm yếu vẫn đang thoi thóp thở, và giơ một bàn tay lên. Bà hỏi – Liệu có việc gì không ? Thượng đế hẳn không bắt nó đi chứ ? Ông già, chẳng phải ai, chính là Thần Chết, lắc đầu một cách khó hiểu. Bà mẹ gục đầu xuống ngực, nước mắt ròng ròng trên gò má. Đã ba ngày ba đêm nay, không hề được chợp mắt, bà thấy đầu nặng trĩu. Bà ngủ thiếp đi, chỉ loáng một lát thôi, rồi chợt rùng mình vì rét, bà lại choàng dậy. – Gì thế này ? – Bà kêu lên, mắt nhìn tứ phía. Ông già và cả con bà nữa đã biến mất. Lão đã đem con bà đi rồi. Chiếc đồng hồ quả lắc vẫn cót két trong xó nhà. Cộc ! Một quả lắc bằng chì rơi xuống đất. Thế là chiếc đồng hồ ngưng bặt. Bà mẹ tội nghiệp vùng chạy ra ngoài, miệng gọi con. Bên ngoài, có một bà cụ mặc áo dài đen, đang ngồi giữa đám tuyết, bảo bà mẹ – Tôi thấy Thần Chết đã vào nhà chị. Lão ta mang con chị chạy đi rồi. Lão ta chạy nhanh hơn gió và chẳng bao giờ mang trả lại những con người lão đã cướp đi. Bà mẹ khẩn cầu – Xin cụ chỉ bảo cho tôi con đường lão đi. Cứ chỉ đường cho tôi, tôi sẽ đuổi kịp. Bà cụ đáp – Biết rồi! Nhưng trước khi ta chỉ đường, chị phải hát cho ta nghe tất cả các bài mà chị đã hát ru con chị. Từ trước đến nay, ta đã được nghe nhiều và ta rất thích nghe chị hát. Ta là thần Đêm Tối; ta đã từng trông thấy nước mắt chị tràn ra khi chị hát. Bà mẹ van vỉ – Tôi xin hát hết, hát tất cả, sau đó xin cho tôi đuổi kịp thần Chết, đòi lại đứa con tôi. Nhưng thần Đêm Tối cứ nín bặt. Thế là bà mẹ đành phải vặn vẹo đôi tay, nước mắt đầm đìa, cất tiếng hát. Tiếng nức nở át cả lời trong các bài hát. Nghe hát xong thần Đêm Tối bảo – Rẽ sang phải rồi đi vào rừng tùng tối om kia. Ta đã thấy thần Chết mang con chị biến vào đấy. Tới giữa rừng, gặp chỗ ngã ba đường, bà mẹ phân vân không biết rẽ đường nào. Nơi đó có một bụi gai không hoa không lá; đang giữa mùa đông nên băng bám và rủ xuống khắp các cành. – Có thấy thần Chết mang con tôi qua đây không? Bụi gai trả lời – Có. Nhưng nếu muốn tôi chỉ đường thì bà phải ủ tôi vào lòng để sưởi ấm cho tôi. Tôi buốt cóng và sắp biến thành băng rồi đây. Bà mẹ ôm ghì bụi gai vào ngực để sưởi ấm cho nó. Gai đâm vào da thịt bà, máu nhỏ từng giọt đậm, nhưng bụi gai thì đâm chồi nẩy lộc, xanh tươi và trổ hoa ngay giữa đêm đông giá rét vì được bà mẹ truyền cho sức nóng của bà. Sau đó, bụi gai chỉ đường cho bà mẹ. Bà đến một cái hồ lớn, không có lấy một bóng thuyền bè. Mặt băng trên hồ quá mỏng, không thể giẫm lên được, mà nước hồ lại quá sâu không thể lội qua. Nhưng thế nào thì thế, bà cũng phải vượt qua hồ tìm con. Bà bèn sụp xuống để uống cạn nước hồ. Tuy biết rằng đó là một việc mà con người ta không thể làm được, nhưng bà mẹ đau khổ mong mỏi Thượng đế sẽ ban phép lạ. Hồ bảo bà – Không, không làm thế được đâu ! Ta thương lượng với nhau thì hơn. Tôi rất thích ngọc trai, mà đôi mắt bà là những hạt ngọc trai trong suốt, tôi chưa từng thấy bao giờ. Hãy khóc cho đến khi đôi mắt của bà rơi xuống; lúc ấy tôi sẽ đưa bà tới tận cái nhà kính ươm cây, nơi thần Chết ở và vun trồng các cây hoa. Mỗi cây là một kiếp người. Bà mẹ nức nở – Trời ! Tôi còn tiếc gì để tìm thấy con tôi ! Bà khóc, nước mắt tuôn tầm tã đến nỗi đôi mắt bà theo dòng lệ rơi xuống đáy hồ và hóa thành hai hòn ngọc. Thế là bà được hồ nâng bổng lên như ngồi trên đu, và thoắt một cái, bà đã sang đến một ngôi nhà kỳ diệu dài chừng một dặm. Không hiểu đấy là một quả núi có rừng thẳm và hang sâu hay là một công trình thiết kế nào của con người. Mắt bà mẹ đã rơi theo dòng lệ nên bà chẳng nom thấy gì. Bà hỏi – Tìm đâu cho thấy thần Chết đã cướp con tôi đi? Một bà già canh giữ vườn kính ươm cây của thần Chết bảo bà – Thần Chết chưa về. Bà làm thế nào mà đến được tận chốn này? Ai đã giúp bà? – Thượng đế chứ ai! – Bà mẹ đáp – Người đã thương xót tôi, vậy bà cũng rủ lòng thương bảo cho tôi biết con tôi đi đâu. Bà già nói – Tôi không biết mặt nó, còn bà thì không trông thấy gì. Biết bao nhiêu cây, bao nhiêu hoa đã héo tàn trong đêm qua. Thần Chết lát nữa sẽ đến trồng lại. Chắc bà biết rằng mỗi người có một gốc cây hay một bông hoa tượng trưng cho sinh mệnh của mình. Ở đây, những cây hoa ấy chẳng có gì khác thường nhưng chúng có một trái tim và trái tim ấy đập hẳn hoi. Tim trẻ con cũng đập. Đấy, bà cứ tìm đi ! Có lẽ bà sẽ nhận ra nhịp tim của con bà đấy. Nhưng nếu bà muốn tôi hướng dẫn thêm cho bà thì bà tạ ơn tôi bằng cái gì nào? Bà mẹ tội nghiệp than thở – Tôi chẳng còn cái gì để cho nữa, nhưng nếu cần, tôi có thể theo người đến tận cùng thế giới. – Tôi đến đấy làm gì kia chứ? Bà còn có thể cho tôi mớ tóc dài đen nháy của bà. Bà thừa biết bộ tóc ấy đẹp lắm. Tôi rất thích bộ tóc ấy và sẽ cho bà bộ tóc bạc của tôi. Thế là đổi hòa đấy. Bà mẹ nói – Nếu bà chỉ đòi hỏi có thế thôi thì tôi rất vui lòng. Rồi bà trao mớ tóc đen cho bà cụ và nhận lấy mớ tóc bạc. Hai người bước vào vườn kính rộng lớn của Thần Chết. Nơi đó có rất nhiều cây cỏ mọc lung tung. Có những cây dạ lan hương mảnh dẻ mọc trong lồng hình chuông bằng thủy tinh. Có những bông thược dược to và mập mạp. Có những cây mọc dưới nước, cây thì xanh tươi, cây thì khô cằn, hàng bầy rắn nước quấn mình quanh gốc. Đây là những cây cọ, cây tiêu huyền mộc; kia là đám mùi và xạ hương. Mỗi cây, mỗi hoa đều mang một tên người, mỗi cây, mỗi hoa tượng trưng cho một kiếp người hiện đang sống bên Việt Nam, ở Gơrôenlăng hoặc khắp nơi trên Trái Đất. Lại có những cây lớn trồng trong chậu nhỏ đang đe dọa phá vỡ chậu. Ngược lại, có những cây con cằn cỗi lại được trồng trong khoảng đấy xới xắn mịn màng, phủ rêu xanh mượt. Người mẹ đau khổ cúi rạp xuống từng gốc cây, tìm đến tận từng gốc nhỏ nhất, lắng nghe nhịp đập từng trái tim của chúng. Và giữa muôn ngàn trái tim ấy bà đã nhận ra tiếng đập của trái tim đứa con mình. – Con tôi đây rồi ! Bà reo lên, tay chìa trên một gốc kỵ phù nhỏ bé màu lam, dáng ốm yếu, thân nghẹo sang một bên. Bà già ngăn lại – Chớ đụng vào hoa. Cứ đứng ở đây. Chắc chắn lát nữa Thần Chết sẽ về. Đừng cho Thần nhổ cây hoa này. Cứ dọa là bà sẽ nhổ hết cây cỏ ở quanh đây, Thần Chết sẽ sợ, vì Thần chịu trách nhiệm trước Thượng Đế về các cây cỏ ở đây; không có lệnh của Người thì không ai được nhổ một cây nào cả. Ngay lúc đó, nổi lên một cơn gió lạnh buốt. Bà mẹ cảm thấy rằng thần Chết đã đến. Thần hỏi – Sao ngươi lại có thể tìm được đuờng đến tận đây, mà lại đến trước cả ta ? – Ta là mẹ! Thần Chết vươn bàn tay dài ngoằng về phía cây hoa mảnh dẻ, nhưng bà mẹ vòng đôi bàn tay giữ lấy cây, hết sức che chở cho cây không bị nhàu nát một lá nào. Thần Chết hà hơi vào tay bà mẹ; bà cảm thấy lạnh buốt hơn gió bấc làm rụng rời cả đôi tay. – Ngươi không chống lại được ta đâu – Thần Chết dọa. Bà mẹ trả lời – Nhưng còn có Thượng Đế. Thần Chết nói – Ta cũng chỉ tuân theo lệnh của Thượng Đế mà thôi. Ta trông nom khu vườn của Người. Ta mang cây cỏ hoa lá ở đây đi cũng chỉ để đem trồng lại vào khu vườn trên Thiên Đàng, còn mọi việc xảy ra trên ấy, hoa cỏ mọc thế nào, ta không được nói với ngươi. Bà mẹ nức nở van xin – Giả con cho tôi. Đồng thời mỗi tay bà túm lấy một bông hoa gần đấy rồi thét lên – Nếu tuyệt vọng tôi sẽ nhổ hết hoa ở đây. Thần Chết bảo – Chớ có đụng vào. Ngươi nói rằng ngươi đau khổ mà ngươi lại muốn làm cho một người mẹ khác đau khổ hay sao? Người mẹ khác? Bà mẹ đau thương buông hai bông hoa ra. Thần Chết nói thêm – Đây là đôi mắt của ngươi. Thấy chúng lóng lánh sáng ngời dưới đáy hồ ta đã vớt lên. Ta biết đó là đôi mắt của ngươi. Hãy lấy lại đi. Đôi mắt ấy trong sáng hơn trước rất nhiều. Hãy nhìn vào lòng giếng gần đây, ta sẽ cho ngươi biết tên hai bông hoa ngươi vừa định ngắt. Ngươi sẽ thấy rõ cả cuộc đời quá khứ và tương lai của chúng, thấy rất rõ tất cả những gì mà ngươi sắp hủy hoại. Bà mẹ nhìn xuống lòng giếng. Bà thấy từ một trong hai bông hoa ánh lên một niềm vui đầy hạnh phúc, còn cuộc đời của bông hoa kia chỉ toàn những cảnh trầm luân, khổ ải, nghèo khó, khốn cùng. Thần Chết nói – Kiếp hoa này cũng như kiếp hoa kia, đều do ý của Thượng Đế cả. Người mẹ nói – Thế hoa nào là hoa bất hạnh, hoa nào là hoa diễm phúc? Thần Chết đáp – Ta không thể tiết lộ được thiên cơ. Nhưng ngươi cần biết rằng một trong hai bông hoa đó chính là bông hoa của con ngươi, là hình ảnh tương lai của nó. Bà mẹ thét lên – Hoa nào trong hai bông là hoa của con tôi ? Hãy bảo cho tôi biết. Nếu đời nó sau này sẽ đau khổ thì xin hãy mang nó đi, mang ngay nó về chốn Thiên Đàng ! Xin hãy quên những dòng nước mắt của tôi, quên những lời tôi đã cầu nguyện, quên cả những lời tôi đã nói và những việc tôi đã làm! Rồi bà vặn vẹo đôi bàn tay, quỳ xuống và cầu khẩn – Cúi xin Thượng Đế đừng nghe lời tôi nếu tôi có cầu khẩn những lời trái với ý Người. Xin người đừng nghe tôi. Rồi bà gục đầu xuống ngực. Thế là Thần Chết mang đứa bé tới cái xứ sở xa lạ mà bà mẹ đã nói đến ban nãy Câu chuyện muốn ca ngợi sự hi sinh cao cả của người mẹ dành cho những đứa con của mình, tất cả những gì mẹ có đều là dành cho những đứa con. Kể cả khi đó là thanh xuân, ánh sáng hay tính mạng. Một người mẹ sẽ sẵn sàng tuyên chiến với cả thần chết để bảo về bằng được con của mình. Họ có một sức mạnh mà ngay cả những vị thần cũng không thể nào tưởng tượng nổi. 3. Núi vứt bỏ mẹ già Ngày xửa ngày xưa, một lãnh chúa ở một xứ nọ ban hành một đạo luật có nội dung “Hãy đưa những người già cả vô dụng lên núi vì họ chẳng có ích gì nữa". Có một thanh niên trong làng nọ có mẹ già đã lớn tuổi và không thể đi lại được nữa. Chàng thanh niên đã cố gắng chống lại đạo luật đó, nhưng mẹ của chàng đã khuyên chàng hãy chấp nhận để khỏi bị trừng phạt. Chàng thanh niên vừa cõng mẹ lên núi vừa khóc lóc đau đớn, trong khi bà mẹ bẻ các cành cây dọc đường. Chàng trai hỏi vì sao mẹ làm vậy, thì bà trả lời là “Mẹ đánh dấu đường đi để con về nhà mà không bị lạc". Trước tình yêu thương mà bà dành cho người con đang định vứt bỏ bà như vậy đã khiến cho chàng trai quyết định không bỏ rơi bà nữa, anh đem bà về nhà và giấu dưới sàn nhà. Ngày nọ, lãnh chúa ở xứ bên cạnh thách đố lãnh chúa xứ mà chàng thanh niên sống, và đe dọa sẽ tấn công nếu như không nhận được câu trả lời thỏa đáng. Vì tình trạng nghèo đói của nước này vẫn đang tiếp diễn, nên sẽ không có cách nào chống trả được nếu cuộc tấn công xảy ra. Vì vậy, lãnh chúa đã ban tìm kiếm người trong xứ có thể giải được câu đố. Chàng thanh niên kể về lời thách đố đó với bà mẹ đang sống dưới sàn nhà mình, và bà có ngay câu trả lời đơn giản. Chàng trai ngay lập tức đi báo với lãnh chúa, và đã ngăn được cuộc tấn công từ nước láng giềng. Lãnh chúa vui mừng và ban thưởng bất kỳ điều gì anh chàng muốn. Chàng trai nói ngay là “Xin ngài hãy bãi bỏ luật vứt bỏ người già đi, vì sự khôn ngoan mà tôi có được này là nhờ vào người mẹ già mà bấy lâu nay tôi vẫn giấu dưới sàn nhà mình đấy!". Lãnh chúa nghe vậy, liền thay đổi ý định và rút lại luật định đó. Đây là truyện cổ của Nhật Bản, nói về một tục lệ đã có từ thời xa xưa. Qua đó phê phán đả kích mạnh mẽ tư tưởng bỏ rơi người già vì cho rằng họ đã không còn giá trị. Đồng thời cũng nhắc nhở chúng ta, mọi thứ chúng ta có được ngày hôm nay đều là do mẹ hi sinh mà tặng cho chúng ta, cần phải biết ơn và đền đáp. 4. Sự tích cây vú sữa Ngày xửa ngày xưa, có hai mẹ con nhà nọ sống đơn chiếc cùng nhau trong một căn nhà nhỏ. Thương con trai mồ côi bố từ khi còn bé, người mẹ hàng ngày tần tảo làm việc để có thể đủ sức trang trải cuộc sống hàng ngày. Bà dành hết tình yêu và sự hy sinh của mình cho cậu con trai. Được mẹ yêu chiều quá mức, cậu bé đâm ra hay vòi vĩnh, quấy khóc. Cậu thường hay tụ tập chơi bời với mấy đứa trẻ hư đi quấy phá làng xóm hoặc chơi những trò đùa tai quái khiến người khác bực tức. Có một lần nghịch dại, bị mẹ quát mắng mấy câu, cậu dỗi mẹ, vùng vằng bỏ nhà ra đi. Đợi mãi không thấy con về, người mẹ đi tìm con hết ngày này sang ngày khác vẫn không thấy tin tức. Còn cậu bé thì vẫn cứ lang thang nay đây mai đó,và chơi những trò chơi tai quái mà không còn bị ai quản lý nữa. Ai cho gì thì ăn, không cho thì cậu giở trò trộm cướp. Thấy cuộc sống tự do, đôi khi cậu bé nghĩ “Giá như không có mẹ thì thích biết mấy! Mình sẽ tha hồ chơi bời mà không còn bị ai quản lý nữa!” Một hôm, đang thơ thẩn trên đường, chú thấy một đàn vịt đẻ trứng trong lều. Chú liền lấy gạch đã ném vỡ rất nhiều trứng, coi đấy như một trò tiêu khiển thú vị. Người chủ lều vịt đang ngủ, nghe tiếng vịt kêu hoảng sợ liền tỉnh giấc. Anh ta ngó nhìn ra ngoài qua khe cửa thì thấy cậu bé đang ném trứng. Điên tiết, anh vớ một cây gậy rất to chạy ra đuổi cậu bé. Cậu bé hốt hoảng chạy thục mạng, không dám ngoái đầu nhìn lại. Chạy được một quãng đường khá xa, khi chắc chắn rằng anh chủ lều vịt đã không còn đuổi nữa, cậu bé nằm gục bên vệ đường thở hổn hển. Vừa mệt vừa đói, lúc này cậu mới nhớ đến người mẹ ở nhà “Về nhà thôi, chỉ có mẹ mới là người yêu thương và lo lắng và bảo vệ cho mình nhất.” Cuối cùng, sau bao ngày lặn lội, cậu bé cùng về được đến nhà mình. Cảnh vật vẫn còn đấy nhưng không thấy mẹ đâu, chỉ khác là có một cái cây lạ mọc ngay trước cửa nhà. Cậu bé cất tiếng gọi – Mẹ ơi, mẹ đâu rồi. Con đã về rồi đây! Cậu gọi mãi, không thấy có tiếng đáp lại. Thất vọng, cậu ngồi xuống bên gốc cây bật khóc. Bỗng nhiên cây xanh run rẩy, đơm hoa kết trái một cách nhanh chóng. Trong phút chốc, đã cho ra những quả da căng mịn và xanh óng ánh. Quả thứ ba tiếp tục rơi xuống tay chú. Chú vội vàng xoay quanh trái chín cho mềm ra, thì thấy trong trái nứt ra một kẽ nhỏ, một dòng sữa màu trắng trào. Chú ngửa mồm uống dòng sữa ấy, vị ngọt thơm y như dòng sữa của mẹ. Sau khi uống xong, cậu bé có cảm giác đó rất quen thuộc, khoan khoái đến lạ thường. Cậu bé đâu có biết, vì thương nhớ cậu, người mẹ đã ngồi trước hiên nhà khóc rất nhiều ngày. Đến khi kiệt sức, bà ngã xuống và hóa thành một cây xanh mọc lên trước cửa, vẫn hàng ngày đợi cậu về. Cậu bé ôm lấy cây. Vỏ cây xù xì như bàn tay tần tảo của mẹ, lá cây một mặt xanh bóng, một mặt đỏ hoe như mắt người mẹ khóc cạn nước chờ con. Cậu nghe vẳng vẳng bên tai tiếng lá rì rào “Ăn trái ba lần mới biết trái ngon Con có lớn khôn mới hay lòng mẹ.” Đúng là tiếng của mẹ rồi! Chú bé òa lên khóc nức nở. Cây xanh lại run rẩy xòe những tán cây ra ôm lấy cậu bé, giống như người mẹ đang yêu thương, vỗ về con cái. Thời gian trôi đi, nỗi nhớ thương về mẹ cũng dần nguôi ngoai. Cậu bé giờ đã trưởng thành hơn, không còn làm những điều khiến người khác bực tức, căm ghét nữa. Cậu đã biết trân quý hơn về ý nghĩa và giá trị của cuộc sống. Cậu mang những trái cây thơm ngọt ấy chia sẻ cho những người bạn của mình và kể cho họ nghe câu chuyện về người mẹ tuyệt vời, về những sai lầm mình đã mắc phải. Mọi người đều ngậm ngùi và tự hứa với bản thân phải cố gắng chăm ngoan hơn để không khiến cho mẹ phải phiền lòng. Có những thứ chỉ khi mất đi rồi mới biết được giá trị của nó. Xa mẹ rồi mới biết không ai thương con bằng mẹ, cũng không ai tốt bằng mẹ. Câu chuyện khuyên răn chúng ta phải hiểu cho tấm lòng người mẹ, biết ơn, không nên làm những chuyện khiến mẹ buồn lòng.
câu chuyện người mẹ