viên thuốc định mệnh
Người chồng và người con gái lớn nhất đã ghì chặt bà xuống giường để bác sĩ tiêm mũi thuốc định mệnh. Một số y tá chứng kiến toàn bộ vụ việc đã nói lại với những người con khác của bà. phát ngôn viên của Công Tố Viện nói Tối Cao Pháp Viện của Hà Lan
Người thầy thuốc của nhân dân hơn 40 năm miệt mài không ngừng trau dồi, nghiên cứu. Thầy thuốc ưu tú, Bác sĩ chuyên khoa II Lê Hữu Tuấn - Nguyên Phó giám đốc Trung tâm Công nghệ cao, Bệnh viện YHCT Trung Ương là một trong những bác sĩ hàng đầu của ngành YHCT Việt Nam. Bác
Trung tâm dưỡng lão Diên Hồng ra đời chính là để thực hiện sứ mệnh chăm sóc người cao tuổi một cách toàn diện, san sẻ một phần những khó khăn và trăn trở của xã hội với các bậc sinh thành. nhân viên và cộng đồng bằng cách cung cấp dịch vụ phù hợp và cá nhân
Sẽ có 6 nhóm đối tượng dự kiến được cấp giấy đi đường trong thời gian Hà Nội thực hiện các biện pháp tăng cường phòng chống dịch bệnh COVID-19. Đây là thông tin được đưa ra tại cuộc họp thông tin về các giải pháp phòng chống dịch COVID-19 của TP do Thành ủy
Vai trò của mạng lưới hệ thống quy trình thao tác chuẩn SOP trong nhà thuốc như sau : Định hướng, hướng dẫn việc làm : Giúp cho mọi nhân viên cấp dưới y tế đều có các thao tác đạt chuẩn bảo vệ chất lượng dược phẩm tốt nhất .Đây là tiêu chuẩn, cơ sở nhìn nhận
Site De Rencontre Gratuit Et Efficace. Sẽ như thế nào khi bạn nhận được một món quà khi mở ra là một viên thuốc kì lạ? Sẽ như thế nào khi bạn cố vứt viên thuốc đi nhưng nó vẫn trở về bên bạn? Sẽ như thế nào khi bạn vô tình nuốt viên thuốc quái dị ấy vào mồm? Sẽ như thế nào Khi bạn từ một cô gái 28 tuổi bỗng nhiên trở thành con nhóc 18 tuổi? Sẽ như thế nào Khi bạn dành tình cảm đặc biệt cho thằng nhóc kém chục tuổi? Sẽ như thế nào khi bạn mãi mãi không muốn trở về hình hài cũ mặc dù biết mình sẽ chết trong hình hài này. Sẽ như thế nào? Và sẽ như thế nào? Để hiểu rõ hơn mời các bạn đi vào câu chuyện phép màu này nhé! VIÊN THUỐC ĐỊNH MỆNH ~ Gián Nhỏ ~ Chương 1 Viên thuốc kì lạ. "Cạch" Tôi đẩy cửa phòng bước vào, vừa vào đến đã nhảy lên đệm, nằm dài, chán chường, ngao ngán. Hôm nay tôi vác cái mặt đi xin việc, kết quả lại là thất bại. Cũng phải thôi! Với một đứa tốt nghiệp cấp ba với cái bảng điểm thấp lè tè như tôi thì ai đâu mà nhận chứ. Cũng vì cái ngu đó mà tôi thi rớt đại học tổng cộng là sáu lần. Tóm qua, tóm lại thì tứ lúc học xong 12 cho đến nay thì tôi tốt nghiệp cấp ba đã được 10 năm. Bị 135 công ty lớn bé từ chối. Tỉ lệ ăn bám ba mẹ 100%. Đấy, đấy là tiểu sử về tôi đấy. À mà quên mất, chưa kể đến khả năng lập băng đảng đánh nhau của tôi thời xưa nữa! Đến giờ tôi đã tu tâm dưỡng tính rồi mà tiếng vang còn bay xa, bay cao, bay mãi, bay không có điểm dừng. Haaizzzz... "Ting" Tôi mở điện thoại xem tin nhắn. Uầy. Thằng nhóc này nó biết trước tôi lại thất nghiệp hay sao, mà bảo " Bà chị, cứ như mọi hôm, thất nghiệp thì cứ lếch xác qua chổ tôi, chị em mình nhậu." Tốt quá! An ủi thế cơ đấy, mà không sao. Ăn uống tôi càng khoái. Bật dậy thay quần áo. Tôi xuống nhà. Mẹ tôi đang chuẩn bị bữa trưa thấy tôi xuống bà ló đầu ra bảo. - Đi đâu đấy? không ở nhà ăn tối à? - Dạ không!_ tôi trả lời cụt lủn, xỏ đôi giầy bệch, đi nhanh ra trạm xe buýt. Mẹ tôi đứng nhìn theo, lắc đầu, tặc lưỡi. - Con bé này, biết nó lại thất nghiệp nên nấu đồ ăn ngon an ủi. Hóa ra thằng Quân lại nhanh hơn mình, thể nào tối nay cũng say khướt mà về khóc lóc, kể lể cho xem. ☆☆☆ Minh Quân mở cửa cho tôi, miệng càu nhàu. - Mẹ, bà làm gì lâu khiếp thế? - Chị mày kẹt xe đấy con ạ. - Đã bảo để tôi lấy xe qua chở rồi. - Chị tự tới cũng được, chú mày qua chi cho nhọc. - Thôi! Lòng vòng với bà hồi mệt lắm. Vô trong ngồi đi, tui chuẩn bị mồi rượu ngon lành hết rồi đó. Tôi vào trong, ngồi phịch xuống cái bàn cóc đang bày biện nào là phá lấu, gàn rán món tủ của tôi , điểm thêm là hai chai rượu nếp loại cực mạnh. - Chà. Chú vẫn hiểu ý chị nhỉ? - Chơi với bà 25 năm nay, là sọt rác cho bà vứt nổi đau mỗi khi rớt đại học hay thất nghiệp thì có mẹ gì mà tôi không biết. - Mày đang bêu xấu chị đấy à? - Bêu xấu gì?_ Minh Quân ngồi xuống vớ lấy chai rượu mở nấp, rót cho tôi. - Tôi thấy bà chưa có việc làm nên nghỉ theo chơi cho vui. Chứ không bây giờ làm giám đốc cũng nên. Tôi nghĩ thầm. " Cũng đúng thật, thằng nhóc Minh Quân này từ bé đã thông minh ứ chịu được, nhưng khổ nổi mẹ nó hay đi công tác xa gửi nhờ nó cho mẹ tôi. Nó chơi với tôi từ lúc mới biết bò, tôi hơn nó 3 tuổi. Cũng vì đó mà tôi luôn chỉ dạy nó nhữmg thói hư tật xấu của mình. Năm tôi hôc lớp ba, nó học mẫu giáo, tôi đã huấn luyện cho nó nào là đánh nhau, gây hấn với người khác, aduuuuu,... vân vân và mây mây. Lớn thêm tí nữa, không! Chính xác là vào cấp hai, nó chính thức trở thành đại ca trong trường nhưng tất nhiên nó cũng chỉ là đàn em dưới tôi thôi . Nó bị nhà trường mời phụ huynh như cơm bữa, nhưng có một điều không thể phũ nhận rằng nó học rất giỏi, tất cả thầy cô trong trường ai ai cũng nể cái đầu vĩ đại của nó. Còn nhớ suốt ba năm cấp ba, bài tập về nhà của tôi toàn do cái thằng nhóc cấp hai như nó xử lí giúp không đấy. Nó mà đã học thì ai mà qua. Khổ nổi, nó thương tôi, đồng cảm với tôi nên thất nghiệp chung cho vui. Thương tôi đến thế cơ mà. =" Chị em cư hàn huyên với nhau mãi cho đến hết cạn hai chai rượu. Lúc này tôi cũng đã say khướt. Minh Quân thì đã sớm lăn đùng ra ngủ. Tôi ngà ngà. Nghe được tiếng dì Xuân_ mẹ Minh Quân nói - Ây... da..._ Dì đần đỡ tôi - Con bé này lại thất nghiệp nữa đấy à? Quân Anh con đâu rồi! Lái xe đưa Tiểu Thy về này. " Tiểu Thy ở đây không phải là mượn từ ló của Trung Quốc đâu nhé! Tôi tên là Tiểu Thy, Trần Trịnh Tiểu Thy đấy! Sỡ dĩ tôi có cái tên này là do mẹ tôi, mẹ tôi là Fan cực cuồng của ngôn tình Trung Quốc nên bị nhiễm rồi dẫn đến ảnh hưởng luôn cái tên của tôi. Hài thế đấy. Trở về hiện thực, Quân Anh_ anh trai Minh quân đang cố sức dìu tôi ra xe, miệng càu nhàu. - Bà này! Ngày nào cũng say khướt rồi bắt tôi đèo về. Đến bao giờ thì bà mới hết ám tôi. Tôi lè nhè, nhìn Quân Anh cười ngớ ngẩn. Ơ. Nhưng sao... có nhiều Quân Anh thế này. - Một này, hai này, ba này,..._ Tôi đưa tay đếm. - Bà làm cái quái gì thế? - Tôi thấy nhiều Quân Anh ve luôn, tôi không ngờ Quân Anh có thể phân thân như Narutu đấy! - Dừng ngay trò khùng đi. - Ơ.._ tôi xị mặt - Ông này! Giờ làm bác sĩ thành công rực rỡ rồi thì quên bạn, quên bè. - Quên thì tôi đã không đưa bà bề mà bế ném ra đường kia rồi! Không nói nhiều nữa! Lên xe mau! Quân Anh đẩy tôi vào xe, lái đi. Tôi ngồi trên xe hết hát hò chán chê, đến cười, rồi đến khóc. Cứ thế cho đến về nhà. - Huhuhu... tại sao? Huhuhu... Quân Anh lôi tôi ra khỏi xe, gọi lớn. - Dì Hạ ơi! Con đưa Tiểu Thy về. Mẹ tôi từ nhà đi ra, đưa tay đỡ tôi từ Quân Anh. - Lại phiền Quân Anh rồi! - Dạ có sao đâu. Con cũng quen rồi. - Hại con đi làm về đat mệt. Không đươyc nghỉ ngơi mà còn... Quân Anh nén chen. - Kìa dì! Sao dì lại nói thế? Tiểu Thy là bạn của con. Tính tình nó trẻ con, con sớm đã xem nó là em gái. Mẹ con cũng xem nó như con gái trong nhà. Chẳng phải dì cũng xem con với thằng Quân là con trai sao? Có gì đâu mà... - Hì... con bé này! Hư quá! - Thôi. Con về. Dì đưa Tiểu Thy lên phòng rồi cũng xem đi ngủ sớm. Bye dì. - Ừ! Bye con. Chờ Minh Quân lái xe đi khuất, mẹ diều tôi vào trong nhà, miệng lẩm bẩm càu nhàu. Tôi chẳng biết gì nữa! Chỉ cười thôi! Lúc đi ngang qua cửa, chân tôi đá phải cái hộp gì đấy. Nhòe nhóe nhưng tôi vẫn cảm nhận đấy là hộp quà. Cuối xuống nhặt. Vịn mẹ đi vào trong phòng. ☆☆☆ Ánh nắng khẽ len lói vào phòng, tôi khẹ mở mắt, dùi dụi mắt ngồi dậy. Đầu đau như búa bổ. Tôi cũng chẳng thèm để ý chuyện gì xảy ra khi hôm. Vì thông thường thì Quân Anh luôn là người chở xác tôi về, và dọn tàn cuộc của tôi với thằng nhóc Quân bày biện. La lết xuống đệm. Tôi toan vào nhà vệ sinh là vệ sinh cá nhân thì trông thấy một chiếc hộp màu đỏ rất đẹp nằm gọn trên bàn trang điểm. Hồi ức khi hôm bỗng xẹt qua. Tôi nhớ tôi đã nhặt chiếc hộp ấy vào. Nhưng tôi vẫn tò mò lắm! Đấy là gì nhỉ? Tôi mở hộp, chiếc hộp khá khó mở, chật vật hồi cũng ra. Bên trong là một cái viên dài dài màu trắng. Thoạt nhìn như viên thuốc Panactol. Kèm theo đó là một mảnh giấy với dòng chữ " Đưa về tuổi trẻ". Dòng chữ vô cùng bí ẩn, khó hiểu và với cái đầu óc như tôi thì không tài nào hiểu được. Chỉ thấy đột nhiên có cảm giác sợ. Vội vàng vào làm vệ sinh, thay quần áo rồi mang viên thuốc ấy ra ngoài. "Bủm" Tôi chính thức ném viên thuốc ấy xuống nước, còn cái hộp thì cho vào sọt rác gần đấy. Xoay lưng đi thẳng về nhà. - Ơ... Tôi đứng hình khi trông thấy viên thuốc tôi vừa ném xuống nước nằm trên bàn trang điểm. Quái gì thế này? Rõ ràng tôi đã ném vào cái hồ cách nhà ba cây. Thế sao... Bức bối. Tôi cầm viên thuốc ném qua cửa sổ. Một lần nữa chính mắt tôi trông thấy nó đã rơi vào sân nhà kế bên. Tiếng mẹ tôi gọi. - Tiểu Thy. Xuống ăn sáng. Tôi đi xuống nhà, ngồi vào bàn ăn. Trông thấy cốc nước cam trên bàn, tiện tay vớ lấy uống. Công nhận sáng nay uống nước cam ngon thật, tôi tu một lần hết cả ly. Mẹ tôi trong bếp đi ra. - Uống hết rồi à? - Mẹ hiểu ý con ghê, làm ly nước ngon quá!_ Tôi cười xuề. - Khi nảy mẹ có thấy, hình như con thì phải. Để viên thuốc đau đầu trên bàn, mẹ nghĩ hôm qua con uông rượu nên hơi đau đầu đấy. Mẹ dằm nhuyễn cho vào ly nước cam để con dễ uống rồi! Sặc sụa, tôi chính thức bị sặc sụa. - Quái. Mẹ làm cái gì thế? Sao lại... Mẹ tôi ngạc nhiên. - Chuyện gì thế hở con? Trời ạ, tôi phải làm gì đây? Viên thuốc quái gỡ ấy. Aaaaaa...... ♡♡♡♡♡♡♡♡♡♡♡♡♡♡♡♡♡♡♡♡♡♡♡♡♡♡♡
…Năm năm sau… Nhờ cái đĩa lưu trữ dữ liệu về APTX 4869 mà Rena lấy được từ máy tính tổ chức, Haibara đã tìm ra công thức thuốc giải độc vĩnh viễn. Rồi cái ngày Thiện và Ác đối đầu cũng đến…. Shuuchi Akai, Shiho Miyano và Shinichi Kudo đuổi theo ông Trùm và Gin vào rừng. Gin và ông Trùm đã chia làm hai hướng, Gin sẽ làm mồi nhử để đánh lạc hướng cho ông Trùm chạy thoát thân. Nhưng không lừa được Akai và Shinichi. - Akai, anh hãy đuổi theo và bắt tên trùm lại, tuyệt đối không được để ông ta thoát, em và Haibara sẽ đuổi theo Gin. - Có ổn không, Gin không phải là kẻ dễ đối phó, súng của Miyano lại hết đạn rồi. - Anh đừng lo, súng của Gin cũng đã hết đạn, nhưng súng của em vẫn còn, mau lên, nếu chúng ta cứ chần chừ, cả hai tên đó sẽ chạy thoát – Shinichi đáp rồi kéo tay Shiho chạy về hướng Gin. - Hai đứa nhớ cần thận. Shiho và Shinichi đuổi theo dấu vết của Gin, trước mặt là vực thẳm - Kudo – kun, cẩn thận đấy, hắn ta chỉ quanh quẩn đâu đây thôi, đến đây là đường cùng rồi. – Shiho vừa thở vừa nói với Shinichi. - Có phải các người đang tìm ta. Shinichi và Shiho quay người lại, Gin đang đứng trước mặt họ, sau lưng họ là vực thẳm. Shinichi đứng chắn trước Shiho, chĩa súng vào người Gin - Đầu hàng đi, anh không thoát được đâu. - Ha ha, thằng ranh con, khẩu súng của mày đã hết đạn rồi. Đừng hòng lừa được tao. Bất ngờ đấy, Sherry. Không ngờ cô còn sống sau vụ tàu Bell Tree, ta tưởng cô đã tan xác rồi cơ đấy. – Gin nhìn Sherry đang đứng sau lưng thằng nhóc thám tử, cô vẫn xinh đẹp, mái tóc nâu đỏ ngắn năm xưa đã dài hơn trước rất nhiều, cô buộc tóc cao giống lần đầu tiên hắn gặp cô. Gió thổi rào rào, rít lên từng tiếng. Rừng vào mùa thu, lá rụng lả tả. - Kudo – kun, hắn nói thật chứ. Cậu lại thế nữa rồi – Shiho gắt lên. - Đừng lo, Haibara. Nhớ lời tớ hứa chứ, dù thế nào tớ cũng bảo vệ cậu đến cùng. – Dù đã trở thành hình dáng thật nhưng Shinichi vẫn quen gọi Shiho là Haibara giống như lúc hai người con trong hình dạng trẻ con. - Đây không phải là lúc cậu lôi cái lời hứa cuội năm xưa ấy ra nói đâu. - Tớ có hứa cuội bao giờ đâu. - Ái chà, có vẻ cảm động quá. Nhưng ta không ngờ đấy Sherry, ta nghĩ sau vụ khách sạn Haido cô đã cao chạy xa bay. Hóa ra cô vẫn ở lại khu Beika đó, và bây giờ còn dám ra mặt công khai chống đối lại tổ chức. - Đúng là tôi đã định đi đến một nơi thật xa hoặc tham gia chương trình bảo vệ nhân chứng đặc biệt của FBI. Nhưng có hai đứa trẻ 7 tuổi đã nói với tôi thế này Đừng chạy trốn số phận, nếu đó là số phận của cậu thì không thể nào chạy trốn được đâu và nếu cứ mãi chạy trốn thì cậu sẽ không giờ chiến thắng. - Haibara, tớ là đứa trẻ 7 tuổi bao giờ. - Ờ xin lỗi ha, cậu là đứa trẻ 17 tuổi trong bộ dạng 7 tuổi, còn Ayumi thì là đứa trẻ 7 tuổi thực sự được chưa? – Shiho nhìn Shinichi cất giọng mỉa mai. - Cô sẽ hối hận vì nghe theo lời nhảm nhí đó, hôm nay ta sẽ cho cả cô và thằng người yêu của cô chết cùng với nhau. - Tên ngốc này không phải người yêu của tôi. Được làm cộng sự của tôi là một vinh dự cho hắn lắm rồi. - Haibara, đây không phải là lúc cậu xỏ xiên tớ đâu. - Cậu còn nói nữa, lúc nào cũng hành động liều lĩnh, không suy nghĩ gì. Shiho biết rõ cả cô và Shinichi đều không thể đấu lại Gin. Đồng hồ gây mê của Shinichi đã dùng để hạ gục Bourbon, còn giày tăng lực và thắt lưng tạo bóng đã bị hỏng, vả lại hai thứ ấy còn dùng được cũng chưa chắc đã làm gì được Gin. Thân thủ hắn nhanh nhẹn chắc chắn sẽ tránh được những quả bóng mà Shinichi đá. Shinichi tuy thông minh, suy luận sắc sảo, nhạy bén nhưng ngoài tài sút bóng ra thì một chút võ thuật cũng không biết. - Kudo – kun, cậu tránh qua một bên đi. Để đó cho tớ - Shiho vừa nói vừa khẽ giúi vào tay Shinichi một cái đồng hồ, là đồng hồ gây mê. Shiho vẫn chưa dùng đến nói. Shinichi hiểu đây là cơ hội cuối cùng, nên không thể manh động nữa. Nếu bắn trượt thì hậu quả có thể đoán được sẽ là Gin giết chết cậu và Haibara sau đó hắn trốn thoát. Shiho bước ra phía trước đối mặt với Gin. Shinichi lo lắng - Haibara, cậu định làm gì? - Tớ là người suy nghĩ chín chắn. Tớ biết mình phải làm gì. Không phải kẻ có máu liều vô hạn độ như cậu. Sau lần này thì cạch đến già nhé, cậu quên mình còn người đẹp ở nhà đang chờ cậu trở về à? Hay cậu muốn Ran Mori biến thành hòn vọng phu trong truyền thuyết. – Shiho vừa nói, vừa xoạc chân, đưa hai tay lên tạo thành nắm đấm, thủ thế võ. - Haibara, cậu…. - Sao cô em muốn lấy trứng chọi đá à? Cô vốn không phải là đối thủ của tôi. - Tôi biết chứ. Những người dạy võ thuật cho tôi còn không phải là đối thủ của anh nữa là. Nhưng biết sao được, đành phải ăn thua đến cùng thôi. Chưa đánh làm sao đã biết thắng thua. Có một tên thám tử ngốc đã kể với tôi câu chuyện thế này, không biết anh đã nghe chưa Trong rạp xiếc có những con voi to lớn chỉ được trói vào một cái cọc bé tí, nhưng không bao giờ nó giựt ra để chạy trốn. Bởi vì khi nó còn bé đã được người ta trói vào hững cây cột thật lớn, thật vững chắc, vì thế nên nó có cố thế nào cũng không thẻ thoát ra. Ý nghĩ mình không thể làm được đã ăn sâu vào tỏng tâm trí nó. Cho đến khi lớn ý nghĩ ấy vẫn voi không hề biết rằng bây giờ nó chỉ cần giật nhẹ một cái là có thể thoát ra rồi. Tôi không muốn mình giống như con voi ngu ngốc đó. - Đừng nói niều nữa, giỏi thì lên đi. – Gin nhếch mép. Shiho lấy đã tung một cú đá karate về phía Gin. Shinichi tròn mắt ra nhìn, miệng lắp bắp nói được “ Hai…ba…ra”. Trước giờ, cậu hoàn toàn không hề biết Haibara biết võ thuật. Cô chưa từng nói với cậu và cũng chưa từng thể hiện. Cú đá của Haibara nhanh gọn, chính xác, kĩ thuật tốt, không thua gì bà chằn Ran. Gin không hề nao núng, hắn đưa một tay ra đỡ lấy cú đá của Shiho và hất ngược chân cô lại. Shiho lùi về sau, xuống tấn để giữ thăng bằng. Shinichi quan sát cục diện, Gin nói đúng, Haibara không phải đối thủ của hắn. Như the này thì nguy mất, vẫn chưa có thời cơ để bắn kim gây mê. Shiho liên tục tấn công thấy các đòn tấn công của Haibara không chỉ thuộc một môn võ mà thuộc nhiều môn võ khác nhau Judo, Tây-côn- đô, Karate, quyền anh, cả thái cực quyền nữa. Nhưng tất cả đều bị Gin vô hiệu hóa một cách dễ dàng. - Đùa với cô em thế là đủ rồi. Võ thuật của cô cũng không tệ nhỉ. Nhưng vẫn chưa đủ trình độ để gãi ngứa cho ta. Gin bắt đầu tấn công trở lại. Hắn ghì chặt Shiho từ phía sau, khóa chặt hai tai cô. Shinichi vô cùng lo lắng, cậu hét lên - Haibaraaaaaaa – Nhưng đây vẫn chưa phải thời cơ để dùng súng gây mê, không cẩn thận sẽ bắn trúng Haibara thì nguy. Shiho cố vươn người, bật người, đạp hai chân vào gốc cây gần đó, lộn ngược người lại, thoát khỏi gọng kìm của Gin. Cô thủ thế võ, có vẻ như cô đã đuối dức, không biết mình còn trụ được bao lâu nữa, không biết FBI có đến kịp không. - Haibara, cậu không sao chứ? - Làm gì mà vừa rồi cậu gào tên người ta ầm ĩ như thể tớ sắp chết không bằng. - Cần thậnnnnn – Shinichi lại hét lên khi thấy Gin tiếp tục tấn công Haibara. Lần này hắn khóa chặt hai tay Shiho từ đằng trước. Shiho tung một chân đá vào tay hắn để thoát khỏi nhưng không được. - Vô ích thôi, cô đừng cứng đầu nữa. Shiho ngả đầu ra sau, lấy đà cô quật mạnh đuôi tóc vào mặt Gin. Hắn bị bất ngờ, Tóc cô chọc vào mắt hắn, khiến hắn lúng túng. Nhân cơ hội, Shiho dùng đầu gối thúc một cú thật mạnh vào chỗ hiểm của hắn khiến hắn dù đã được tổ chức huấn luyện có sức chịu đựng tốt nhưng cũng không chịu được đau khụy xuống. Thời cơ đây rồi, Shinichi dùng đồng hồ gây mê ngắm bắn. Trúng. Shiho kiệt sức, cô ngồi bệt xuống đất. Gin trúng thuốc mê, hắn lảo đảo rồi ngã ra đằng sau. Sau hắn là vực thẳm. Shinichi nhanh tay túm lấy tay hắn trước khi hắn rơi xuống vực. Shiho cũng vội chạy đến kéo tay hắn lên. Trước khi ngất hẳn đi vì tác dụng của thuốc mê, Gin nhớ được thằng ranh thám tử đó đã bắn một cái kim gây mê vào người hắn. Kim gây mê, lẽ nào đây chính là thằng nhóc đã cứu Sherry khỏi họng súng của hắn trên sân thượng khách sạn Haido năm xưa. Và hắn còn lờ mờ cảm nhận được, trước khi hắn rơi xuống vực thì thằng nhóc đó và Sherry đã cứu hắn. Trong lúc Shiho ngồi thở thì Shinichi lấy còng khóa tay và chân của Gin lại. Phải khóa cẩn thận. Nếu hắn tỉnh lại thì nguy to. - Giờ sao, chúng ta đưa hắn đi hay đợi người đến. – Shiho hỏi Shinichi. - Tớ đã gọi điện báo cho Jody rồi, có lẽ cô ấy sắp đưa người đến. Còn sếp Jame đang hộ trợ cho Akai bắt tên trùm rồi. Cậu còn mệt cứ ngồi đây đợi thuốc mê không có tác dụng lâu với hắn. - Thuốc mê ở cái kim này không giống loại mà bac tiến sĩ vẫn cho cậu dùng. Là thuốc do tớ mới điều chế. Hắn ta sẽ ngủ đến sáng mai. - Cậu có bị thương ở đâu không? - Không. – Shiho xoay hai cổ tay tím bầm , tí nữa thì Gin bẻ gãy tay cô. Cảm nhận được kẻ ngồi bên cạnh đang nhìn mình chằm chặp, cô quay sang lườm cho kẻ đó một phát khiến hắn dựng tóc gáy – Nhìn gì mà nhìn, bộ mặt tớ dính nhọ hả? - À không, nhưng hôm nay tớ mới biết cậu biết võ thuật. Trước đây cậu chưa từng nói vê việc này. - Năm 6 tuổi, tớ bị bọn chúng đưa sang Mỹ du học. Bọn chúng sắp xếp cho tớ ở trong một căn hộ cùn với một người giám hộ. Tất nhiên người giám hộ cũng là thành viên của tổ chức. Người giám hộ cứ 6 tháng được thay một lần. Những kẻ đó đã dạy tớ võ thuật. Vừa rồi chắc cậu cũng nhận ra đong tấn công của tớ thuộc nhiều môn võ khác nhau, đó là do mỗi người giám hộ dạy một kiểu, dạy thứ là sở trường của họ. - Nhưng tại sao? Chẳng phải chúng muốn đào tạo cậu thành người kế nghiệp bố mẹ. - Chúng làm vậy là để tớ có thể tự bảo vệ được bản thân hoặc có thể trốn thoát khi bị cảnh sát truy đuổi. Những thành viên ở bộ phận khác không phải sát thủ cũng được huấn luyện như vậy. Nhưng tất nhiên, cậu thấy rồi đấy, võ thuật của tớ cũng như những người đó chỉ là tép riu so với bọn sát thủ chuyên nghiệp thôi. Tên Gin chỉ cần đứng yên tại chỗ, dùng một tay là vô hiệu hóa được cú đá của tớ rồi. - Vậy vừa rồi, tớ không nhìn rõ lắm, cậu đã làm thế nào để hắn khụy xuống vậy. - Tớ dùng đầu gối thúc một cú thật mạnh vào chỗ hiểm của hắn. Đàn ông trúng đòn chỗ đó chỉ có nước nằm dài kêu đau Shiho nhìn Shinichi vẻ châm chọc. – Cậu muốn thử cho biết không? Chiêu này là chị tớ dạy đấy. - Không cần đâu, cậu thật đáng sợ – Shinichi toát mồ hôi, cậu nhớ lại gương mặt hiền lành, dịu dàng của chị Haibara là Akemi, liệu chị ấy có hiền lành như vẻ bề ngoài. Và đột nhiên Shinichi cảm thấy may mắn vì Haibara không nóng này như bà chằn Ran sẵn sàng cho mấy cú sút karate vào đầu kẻ chọc tức mình, nếu không thì cậu đã sơm nhập viện từ lâu rồi. Shinichi tiếp tục – Nhưng chẳng may sau này hắn vô sinh, kiếm cậu đòi bồi thường, thì cậu tính làm sao? - Cái gì? Kudo – kun, cậu rỗi việc hay sao mà ngồi lo xa mấy chuyện vớ vần đó – Lườm xéo cho Shinichi một phát nữa, rồi Shiho thở dài – mà cậu cũng chẳng phải lo cho hắn đâu, Gin chắc chắn sẽ bị tử hình. Hắn đã giết nhiều người đến nỗi chính hắn cũng không nhớ tên, nhớ mặt nữa là. Cậu cũng là một trong số đó. Hắn đã quên ở Tropical land, hắn đã khử thám tử trung học Shinichi Kudo bằng APTX 4869. - Ừ nhỉ, mà nếu hắn không bị tử hình, chắc cũng chẳng có cô nào chịu lấy hắn. Không có vợ thì vô sinh hay không cũng thế thôi. – Thấy Haibara có vẻ tâm trạng khi nhắc đeens APTX 4869, Shinichi biết Haibara vẫn luôn day dứt trong lòng vì đã điều chế ra loại độc dược đó, cậu tính đùa vài câu, nhưng không tự thấy câu đùa của mình vô duyên thấy ớn. - Thế mà có đấy. Là Prune. – Shiho lại thở dài. - Prune. Tên một loại rượu, không lẽ cô gái này cũng là người của tổ chức. - Đúng, cô ta là sát thủ. Cô ta yêu Gin nhưng cuối cùng lại bị chính người mình yêu ra lệnh cho Korn và Chanti giết chết để bịt đầu mối. Shinichi ngồi im, không nói gì nữa. Về cái tổ chức gọi là BO ấy, và cả về người bạn đang ngồi trước mặt, có lẽ cậu vẫn biết quá ít về họ. - A, họ kia Là tiếng cô Jody. …. Ông Trùm cuối cùng cũng bị bắt sống. FBI khám xét hang ổ và tịch thu những tài liệu quan trọng tại các hang ổ của tô chức. Shinichi và Shiho cùng một nhóm nhân viên FBI được giao cho việc lục soát căn biệt thự nhỏ tại ngoại ô Tokyo của Gin. - Kudo – kun, ngoài cái máy tính của hắn ra là có nhiều thông tin có giá trị, có vẻ như không còn gì nữa. Chúng ta về thôi. – Shiho nói với Shinichi, kẻ đang hí hoáy săm soi một bức tường. - Đợi tí, có vẻ nhà này có mật thất. A, công tắc đây rồi. – Shinichi xoay một viên gạch ốp chân tường, có tiếng chuyển động, một khoảng tường mở ra, để lộ một cánh cửa gỗ, Shinichi đẩy cửa bước vào. Nhìn cảnh tượng trong phòng, Shinichi không tin vào mắt mình, quai hàm như rớt xuống đất, mãi cậu mới lắp bắp được mấy tiếng - Hai…Haibara, cậu vào đây mà xem này. - Có chuyện gì mà làm ngài thám tử đại tài không nói lên lời vậy. Shiho vừa nói vừa bước vào, và cô cũng sửng sốt không kém gì Shinichi. Căn phòng không có đồ đạc gì, ở giữa phòng co kê một cái ghế và một giá vé. Bên cạnh giá vẽ là một cái bàn. Trên bàn có than chì, màu vẽ, rượu, thuốc lá. Nhưng cái làm cả Shinichi và Shiho không nói lên lời là Bốn bức tường của căn phòng đều dán kín tranh vẽ một cô gái. Và khuôn mặt cô gái trong các bức tranh là khuôn mặt của Sherry hay của Shiho Miyano. Chỉ từ hai bức vẽ lớn nhất là vẽ bằng màu nước còn lại tất cả các bức tranh đều vẽ bằng than chì. Những bức tranh vẽ bằng than chì đều vẽ Sherry khỏa thân ở những tư thế khác nhau, rất nghệ thuật, không một chút gợi dục. Có bức vẽ cô xõa mái tóc dài, có bức vẽ cô buộc tóc, có bức vẽ cô để tóc ngắn. Hai bức tranh lớn nhất có màu Một bức vẽ Sherry mặc bộ váy trắng, mái tóc nâu đỏ xõa dãi xuống bờ vai, khoanh hai tay trước ngực, dựa lưng vào tường và nhìn ra ngoài cửa sổ ngắm bình minh lên; một bức vẽ Sherry cũng mặc váy trắng nhưng đang cười, đằng sau cô là cảnh đêm của một thành phố dưới tuyết rơi nhìn từ trên cao xuống. Shinichi lại lắp bắp - Đừng…đừng nói với tớ là … là tất cả những bức tranh vẽ cậu ở đây là đều do…do Gin vẽ nha. Ủa, mà trước đây cậu từng để tóc dài rồi à? Nhìn thái độ sửng sốt của cậu, suy luận rằng cậu đã từng làm người mẫu cho Gin vẽ của tớ chắc sai hoàn toàn rồi. Ê, Haibara, cậu có nghe tớ nói không? – Shinichi quờ tay trước mặt Shiho. Shiho không nói gì, cô đứng lặng nhìn những bức tranh vẽ mình. Là Gin đã vẽ chúng sao. Tại sao hắn lại…..???? Sau một hồi đứng lặng, Shiho lấy lại vẻ trầm tĩnh lạnh lùng thường ngày - Ở đây không còn gì để lục soát nữa. Về thôi Kudo – kun. – Nói rồi, Shiho bỏ ra ngoài. - Ê khoan đã, sao vội vậy – Shinichi gọi với theo nhưng Shiho đã đi khuất. - Kudo – kun, những bức vẽ này giờ tính sao? – Một người nhân viên lên tiếng hỏi. - Phiền các anh cùng em gỡ xuống, em muốn đóng lại thành quyển, sau này đưa cho cô Sau một hồi gãi đầu, gãi tai, cuối cùng Shinichi cũng đưa cho ra quyết định. Trên đường về, Shinichi thấy Shiho ngồi chống tay lên cằm, nhìn ra ngoài cửa sổ. Quan sát vẻ mặt và ánh mắt của Shiho một hồi, Shinichi cũng không thể đoán được cô đang nghĩ gì. Nhưng tâm trạng cô có vẻ không vui. Shinichi định đùa một câu rằng “ Mấy bức khỏa thân hình như Gin vẽ thân hình cậu đẹp hơn người thật, mặt cũng xinh hơn nữa” nhưng lại thôi. Cậu nghĩ mình nên bảo toàn mạng sống để còn về gặp Ran. …. Một tổ chức mafia lớn bị triệt phá và đưa ra tòa án quốc tế tại Mỹ để xét xử gây chấn động dư luận Nhật Bản và nước Mỹ - hai địa bàn hoạt động chính của tổ chức này. Do quy mô lớn, vụ án này xét xử suốt mấy tháng trời. Shinichi và Shiho tham gia các phiên tòa xét xử với tư cách là nhân chứng. Đến bây giờ Gin mới nhớ ra Shinichi Kudo – kẻ đã bị hắn hạ độc ở Tropical land, cách đây mấy năm, và hắn cũng đã biết cậu mới là người gắn máy nghe trộm ở xe hắn và đế giày của Kir. Viên đạn bạc thứ hai mà Vermouth nhắc đến thì ra là thằng nhóc này. Suốt mấy phiên tòa xét xử, Gin đều im lặng không nói một lời nào. Buổi xét xử cuối cùng, cũng là buổi tuyên án. Lúc Shinichi và Shiho đi đến trước cửa tòa án, họ cũng vừa gặp cảnh sát giải Gin đi tới. Hắn bị xích chân và còng tay, mặc bộ quần áo dành cho tù nhân, không còn đội mũ che nửa khuôn mặt nữa, mái tóc đã được cắt ngắn theo quy định nhà tù. Hắn nhìn Shinichi và Sherry với con mắt căm thù. Shinichi lên tiếng - Melkior, anh đừng cố chấp nữa, hãy thức tỉnh đi, dù không bị bắt và bị đưa ra tòa xét xử thì trong anh vẫn luôn có một tòa an lương tâm, tòa án đó là công bằng và chính xác nhất. Tôi nói có đúng không? - Tại sao hôm đó mày không để cho tao rơi xuống vực mà lại cứu tao? Đằng nào tao chẳng chết? – Gin nhìn Shinichi. - Có rất nhiều lí do để giết một người nhưng để cứu một người thì không cần bất cứ lí do nào cả. Vạch ra chân tướng của thủ phạm rồi dồn người đó vào con đường tự sát thì người thám tử đó cũng chẳng khác nào một kẻ giết người. Việc anh chết hay không là do pháp luật quyết định. – Shinichi nhìn thẳng vào mắt Gin, cương trực đáp lại. Ánh mắt tên nhóc này nhìn hắn sao mà giống Sherry thế. “Có rất nhiều lí do để giết một người nhưng để cứu một người thì không cần bất cứ lí do nào cả”. Sherry cũng đã từng nói với hắn câu này… - Tớ vào trước đây, Kudo-kun – Shiho nãy giờ mới lên tiếng, lúc đi qua Gin, cô quay lại nhìn hắn bằng một đôi mắt thương hại. Phiên tòa xét xử cuối cùng đã kết thúc, ông Trùm, Gin, Vermuoth, Bourbon, Vodka, Korn, Chanti, …và nói chung là những thành viên cấp cao của tổ chức đều bị lãnh án tử hình. Những bon tay chân tùy theo mức độ phạm tội, kẻ tử hình, kẻ chung thân, kẻ ngồi tù nhiều năm. Bước ra khỏi tòa án, Shinichi quay sang nói với Shiho - Chúc mừng, bây giờ cậu đã được tự do, tổ chức đã bị tiêu diệt, cậu không cần phải lo sợ bị truy sát nữa. - Phải, tự do. – Shiho đưa tay lên che trước mặt, cô ngẩng lên nhìn mặt trời. - Haibara, cậu làm gì mà giống như người mới ra tù thế. – Shinichi nhìn hành động kỳ lạ của Shiho. - Đúng là “ Không gì quý hơn độc lập, tự do” - Haibara cậu nói gì vậy? – Shinichi nhìn cô bạn của mình, cô ấy thật khó hiểu. - Năm tớ 13 tuổi, ngày đầu tiên nhập học đại học ở bên Mỹ, hôm ấy có một buổi giao lưu. Thầy giáo đã đưa ra một câu hỏi thảo luận cho vui là” Cái gì quý nhất trên đời?”. Một cô gái châu Á khoảng 19 tuổi, nếu tớ nhớ không nhầm thì cô ấy đến từ Việt Nam đã trả lời câu hỏi của thầy giáo là” Vị chủ tịch nước vĩ đại Hồ Chí Minh của đất nước em đã nói “Không gì quý hơn độc lập, tự do”. Cô gái ấy cũng đến từ một nước châu Á, một nước đang phát triển, cũng bị người bản xứ coi khinh giống tớ, nhưng cô ấy rất tự tin, cô ấy còn nói rằng sau khi học xong sẽ quay về để xây dựng đất nước, đó là ước mơ của cô ấy. Sau đó, tớ học vượt lớp nên không gặp lại cô gái ấy nữa. Lúc đó, không hiểu sao tớ cảm thấy ngưỡng mộ cô gái ấy. Và đến khi chứng kiến chỉ mình đánh đổi cả mạng sống để đổi lấy tự do cho hai chị em, nhưng không thành, rồi nhiều người hi sinh mới đánh đổ được tổ chức, và bây giờ khi được tận hưởng cảm giác tự do, tớ mới thấy thấm thía lời cô gái ấy. - Haibara…. - Sắp đến giờ máy bay chạy rồi, cậu còn đứng đực ra đấy làm gì, mau ra sân bay để về Nhật với người đẹp đi. Nghe nói bố mẹ cậu đã đợi sẵn ở sân bay để về gặp con dâu tương lai rồi đấy. - À, ừ đi thôi. – Shinichi đỏ mặt, gãi gãi đầu - Nể mặt bố mẹ cậu, tớ sẽ tiễn cậu ra sân bay. Trên đầu cậu có chí hay sao mà gãi lắm nói sự thật với người đẹp, lộ ra chuyện ngủ chung, tắm chung, bị nàng đánh cho bầm dập thì hãy liên hệ với tớ. Tớ mới nghiên cứu một loại thuốc giảm đau và trị thương mới, rất công dụng, thương tình cậu, tớ sẽ bán rẻ cho. - Haibara, thôi điiiiiiiiii. – Shinichi hét lên - …… - ……… Gin bị giải về trại giam, hắn ngoái đầu nhìn ra cổng tòa án, thấy Sherry và Shinichi vừa đi vừa nói chuyện, chành chọe nhau gì đó giống như hai đứa trẻ, trông thằng nhóc thám tử có vẻ lép vế, bị Sherry bắt nạt, vặn vẹo, thằng nhóc đưa tay lên xoa đầu Sherry làm tóc cô bù xù, nhe rằng cười rồi co chân chạy mất… …Sân bay… Gia đình Shinichi quay lại vẫy tay chào Shiho, trước khi qua cửa kiểm soát. Shiho cũng vẫy tay chào họ. Nửa tiếng sâu máy bay cất cánh đến Tokyo. Ran Mori sau bao ngày chung thủy chờ đợi, cuối cùng người cậu yêu thương đã trở về. Tôi chúc phúc cho hai người. Shiho nhìn máy báy bay vút lên bầu trời rộng lớn, nhỏ dần rồi biến mất. Cô mỉm cười hạnh phúc. Khi bạn thật sự cực kỳ cực kỳ yêu một ai đó, nếu như người ấy lại yêu một người khác không phải bạn, bạn sẽ thật lòng, thật tâm chúc phúc cho người đó mãi mãi hạnh phúc vui vẻ. Lúc đó bạn sẽ thấy hạnh phúc của người đo chính là hạnh phúc của bạn. Đó chính là tâm trạng của Shiho lúc này. Shinichi Kudo, tớ yêu cậu vì thế mong cậu và cô ấy hạnh phúc. Shiho ở lại Mỹ, với sự giúp đỡ của FBI, đã chứng minh ở trường đại học trước kia của cô rằng cô chính là Marry Dawson. Nhà trường đã đồng ý cho cô tiếp tục học nốt chương trình Thạc sĩ với thân phận thật là Shiho Miyano, sau khi hoàn thành việc bảo vệ luận án Tiến si, cô sẽ trở về Nhật. Shiho đã nhận được lời mời là việc tại Viện nghiên cứu khoa học quốc gia ở Nhật. ….. …..Phòng thăm nuôi tại trại giam….. Gin được cảnh sát dẫn vào một căn phòng thăm nuôi. Hắn đang đợi đến ngày thi hành án. Đáng lẽ Gin là tội phạm nguy hiềm không được vào thăm, nhưng Shiho đã nhờ Akai bảo lãnh. Căn phòng được ngăn đôi bởi tấm kính đặc biệt. Trong phòng có cảnh sát đứng canh nghiêm ngặt. Gin ngồi xuống đối diện với Shiho, giữa họ là tấm kính. Shiho ra hiệu cho Gin cầm ống nghe của điện thoại để trước mặt lên. - Tôi đã rất ngạc nhiên khi nghe nói có người muốn gặp mình. Thì ra là cô. – Gin cầm ống nghe lên và nói trước, trông hắn có vẻ gầy đi nhiều. - Tôi có một chuyện muốn hỏi anh. Đại ca mafia ở tù chắc không phải chịu cảnh ma mới bắt nạt ma cũ đâu nhỉ. – Sherry cất giọng mỉa mai quen thuộc, nhưng nở một nụ cười dịu dàng. - Chuyện gì? Tử tù thì bị biệt giam, cô không phải lo chuyện tôi có bị bắt nạt hay không! - Cái này… - Shiho vừa nói, vừa lấy ra từ túi xách một quyển khổ giấy A3. Cô giơ lên trước mặt Gin, và mở ra, trong đó là những bức tranh vẽ cô mà Shinichi đã tìm thấy ở nhà của Gin. Trước khi lên máy bay về Nhật, Shinichi dúi vào tay Shiho một gói bọc kín, dặn đi dặn lại là khi cậu ta lên máy bay rồi cô mới được mở ra, rồi chạy vèo ra chỗ bố mẹ đang đợi. Thứ cậu ta đưa cho cô chính là cái này. – Kudo – kun tìm thấy những bức vẽ này trong căn mật thất khi lục soát nhà anh. Tôi…tôi muốn hỏi…- Shiho ngập ngừng. - Cô muốn hỏi có phải những bức tranh là do tôi vẽ? - Phải – Shiho gật đầu. - Đúng là tôi vẽ. - Tôi không ngờ anh lại có tài vẽ tranh đấy. – Shiho ngạc nhiên - Ước mơ hồi nhỏ của tôi là trở thành một họa sĩ, nhưng những kẻ đẻ ra tôi đã bóp chết tuổi thơ của tôi, chứ đừng nói là ước mơ. – Giọng Gin cay đắng. Rồi không để Shiho hỏi tiếp, Gin đột ngột chuyển sang chuyện khác - Người đã cứu cô trên sân thượng khách sạn Haido năm đó là Shinichi Kudo ? - Đúng là cậu ta. Kudo – kun đã cứu tôi rất nhiều lần. Cậu ấy vừa là nạn nhân vừa là ân nhân của tôi. - Vụ trên con tàu Bell Tree cũng là thằng nhóc đã cứu cô. - Không chỉ có cậu ta, mà cả mẹ cậu ta, và Akai cứu tôi nữa. Người mà Bourbon gặp mặt là do siêu trộm Kid hóa trang. - Cô yêu thằng nhóc đó nhưng nó không biết tình cảm của cô ? - Sao anh biết? – Shiho ngạc nhiên, rồi cô khẽ thở Tên ngốc đó đã có người yêu rồi, cô ấy cùng với hắn là thanh mai trúc mã, một cô gái trong sáng và lương thiện giống như thiên thần. Còn tôi dù thế nào vẫn là một kẻ sát nhân. Chắc anh biết thám tử ngủ gật Mori, cô gái ấy là con gái của ông thám tử râu kẽm đó. Cô ấy rất giống chị Akemi. - Cô còn hận tôi về cái chết của Akemi không? - Còn. Nhưng tôi cũng biết nếu hôm đó anh không giết chị tôi thì ông Trùm cũng sẽ sai kẻ khác giết chị ấy. Thực ra ngay từ đầu chị tôi đã biết mình bị lừa, nhưng vẫn nhận lời các người. Chị ấy muốn dùng cái chết của mình để tôi có động lực, quyết tâm li khai của tổ chức. - Tôi xin lỗi về cái chết của Akemi – Gin hạ giọng nhỏ đến mức Shiho gần như không nghe thấy. - Cô định ở lại Mỹ luôn à? - Không, tôi học xong sẽ quay về Nhật. - Tôi muốn nhờ cô việc này. Khi quay về Nhật, cô có thể đem tro cốt của tôi về đó được không. - Được, tôi sẽ giúp anh, xem như trả ơn, năm xưa tại cái nhà kho bỏ hoang ấy anh đã cứu tôi thoát khỏi bọn đó. Tôi có thắc mắc thế này, tôi nghĩ là với tính cách của anh thì anh sẽ tự sát còn hơn là rơi vào tay FBI. Và tôi ngạc nhiên khi thấy anh lại cam chịu bị giải đến những phiên tòa xét xử, và chờ đợi thời gian thi hành án. Người hôm nay ngồi đây nói chuyện với tôi cũng không giống anh tí nào. - Vậy là cô muốn tôi tự sát ? - Không, ý tôi không phải vậy. Tôi chỉ tò mò thôi. - Người trước đây cô gặp là Gin, còn người đang ngồi nói chuyện với cô bây giờ là Melkior, Sherry ạ. Những lời thằng nhóc đó đã nói trước cửa tòa án đã thức tỉnh Melkior trong con ác quỷ Gin. - Nếu anh đã là Melkior, thì đừng gọi tôi là Sherry nữa. Sherry đã chết từ lâu rồi. Tên thật của tôi là Shiho Miyano. - Nhưng tôi thích Sherry hơn là Shiho Miyano. Sherry lớn lên trong địa ngục nhưng cô ấy có tâm hồn của một thiên thần. Cuộc đời tôi chẳng gặp thứ gì tốt đẹp. Cô ấy là thứ đẹp đẽ duy nhất mà tôi gặp được. Bây giờ tôi cảm thấy ngưỡng mộ lòng dũng cảm của cô ấy, cô ấy dám chống lại số phận, chống lại tổ chức để tìm lại chính mình. Tôi không có đủ can đảm để tự giải thoát mình khỏi cái địa ngục đó mà đã mù quáng biến mình thành nô lệ để phục vụ cho tổ chức. - Melkior……- Shiho thật sự rất ngạc nhiên, Gin và Melkior đúng là hai người khác nhau, hai con người cùng tồn tại trong một thân xác. - Cô thắc mắc là tại sao tôi lại không tự sát. Vì tôi muốn được gặp lại Sherry, tôi muốn sống để được nhìn thấy cô ấy, xin cô ấy tha thứ. Nhưng tôi không còn nhiều thời gian nữa. - Vậy người trong tranh anh vẽ là Sherry? - Phải. Chính là cô ấy. - Tại sao….. - Vì tôi yêu cô ấy. Đôi mắt xanh biếc của Shiho mở lớn đầy ngỡ ngàng, người hôm nay cô gặp, cô nói chuyện, chắc chắn không phải là tên sát thủ máu lạnh của tổ chức, Melkior cũng giống cô, là nạn nhân của BO. Cuộc đời họ đã bị BO phá hoại, nhưng có lẽ Shiho may mắn hơn Gin, cô đã kịp thời thức tỉnh tự giải thoát được cho mình. - Tôi tha thứ cho anh, Melkior. - Cảm ơn em, Sherry. .... Ngày hành quyết cũng đến, trên đường bị giải ra nơi thi hành án, Melkior gặp Vermouth. Gương mặt cô ta không phấn son, có vẻ hơi nhợt nhạt - Chào Gin, tôi và anh cùng lên đường đi gặp diêm vương, chúng ta đúng là có duyên. - Bà lớn hơn tôi nhiều tuổi như thế, tôi có lẽ phải gọi bà là cô nhỉ. Bà đã từng gửi mail cho tôi hỏi “Do you believe in heaven?” Trước khi chết tôi trả lời bà. Tôi có tin, vì tôi đã gặp được một thiên thần. - Là Sherry ? - Đúng! Là cô ấy.
Sherry cởi chiếc áo ngoài băng bó vết thương để cầm máu cho hắn. Cô đặt hắn lên vai, định cõng đến chỗ đỗ xe moto. Cạch. Điện thoại hắn từ túi áo rơi xuống đất. Chắc hắn vô tình nằm đè lên nên điện thoại hắn mới gọi vào số của cô. Mặc dù Newyork đang mùa đông, thời tiết rất lạnh nhưng Sherry thấy mô hôi túa ra liên tục. Thân hình nhỏ nhắn, mảnh khảnh của cô đang phải gánh một tên to xác trên lưng. Cô lê từng bước nặng nhọc. Tuyết bắt đầu rơi. Cảnh cảng biển về đêm dưới tuyết rơi mới đẹp làm sao nhưng bây giờ Sherry chẳng con hơi sức đâu mà ngắm. Từ chiều đến giờ cô chưa ăn gì. Giờ lại phải cõng một tên nặng như con heo trên người. Gin bắt đầu ý thức được mọi việc xung quanh trở lại. Hắn thấy có ai đó đến bên, dịu dàng băng bó vết thương cho hắn, đặt hắn trên lưng và đưa hắn đi. Và bây giờ hắn đang ở trên một tấm lưng nhỏ bé, mềm mại. Đầu hắn chạm vào má tóc màu nâu đỏ, hắn có thể cảm thấy hương thơm nhè nhẹ dìu dịu xộc vào mũi mình. Là ai đã cứu hắn. Tóc nâu đỏ, chỉ có thể là cô ta. Không thể nào. Sherry đỡ hắn ngồi lên moto. Cô đội mũ bảo hiểm và quay lại bảo hắn - Ngồi cho chắc vào, tôi sẽ đi nhanh đấy. Đồ vô dụng. Hắn ta mất máu khá nhiều, nếu không cứu kịp thời thì sẽ rất nguy hiểm. Chiếc xe rồ ga rồi lao vút trong màn đêm tĩnh mịch của Newyork. Gin vẫn chưa tỉnh táo hẳn, hắn hơi mơ màng nhưng cũng đã ý thức được người cứu hắn là Sherry. Chiếc xe đột ngột lao vút đi khiến hắn mất thăng theo quán tính ngã chúi về đằng trước. Theo phản xạ hắn vòng tay ôm lấy vòng eo thon nhỏ của Sherry. Nếu là bình thường thì có lẽ hắn đã được Sherry ưu ái tặng cho một cái tát và hất xuống xe rồi. Haizz, nhưng trong hoàn cảnh này thì.... ..Sau khi đỗ xe ở gara khu chung cư, Sherry cõng hắn lên căn hộ. Cũng đã khuya nên đi thang mãy không có ai để ý. Việc gắp đạn và băng bó vết thương không làm khó được Sherry, cô làm những việc này rất thành thạo. Những người giám hộ trước đây sống cùng cô ngòa việc giám sát họ còn dạy cô tất cả các kỹ năng Lái xe, võ thuật, bắn súng, sơ cứu, băng bó vết thương, che giấu thận phận. cách tẩu thoát... Tuy mục đích của chúng không phải là muốn đào tạo cô thành sát thủ nhưng chúng cũng không thể để những thành viên trong tổ chức chân yếu tay mềm, trói gà không chặt, ngoài công việc chuyên môn ra thì không biết khác. Tất nhiên các kỹ thuật đó so với bọn sát thủ chuyên ngiệp thì chỉ là múa rườu qua mắt thợ mà thôi. Gin bị mất nhiều máu. Hắn bị trúng 7 viên đạn, 2 viên vào tay, 2 viên vào chân, và 3 viên vào bụng. Dù có mặc áo chống đạn nhưng có vẻ kẻ thù sử dụng loại súng có tính sát thương cao, nên áo chống đạn cũng không có tác dụng. Vết thương không quá nghiêm trọng, Sherry có thể xử lý được. Nhưng mất quá nhiều máu gây nguy hiểm đến tính mạng. - Nhóm máu gì?- Sherry hỏi sau khi đã gắp đạn, cầm máu, băng bó vết thương hoàn chỉnh. - Nhóm AB âm .- Gin trả lời vẻ bất cần. Loại nhóm máu cực hiếm Số người có loại này chỉ dưới 1% dân số . Đã 1 giờ đêm, các phòng khám tư dù còn mở nhưng cũng chưa chắc cón loại máu này. Mà hắn thì kiên quyết không muốn cô đưa đến bệnh viện. Nhóm máu AB âm! Thái độ bất cần của hắn như muốn nói cô đã phí công cứu hắn từ càng về đây. Xem ra đằng nào thì hắn cũng chết. Khoan đã! Cô chợt nhớ ra nhóm máu của mình là B âm, một trong những nhóm máu mà loại AB âm có thể tiếp nhận. ... Sau khi trả lới Sherry, Gin lại ngất đi. Mê man. Khi tỉnh dậy, hắn thấy tay mình đang được cắm ống dịch truyền máu. Mái tóc nâu đỏ quen thuộc gục bên giường. Rồi hắn lại thiếp đi. Sáng hôm sau, lúc mở mắt Gin thấy Sherry đang đứng dựa lưng vào tường, nhìn ra ngoài cửa sổ. Bình minh đang lên. Newyork lại bắt đầu một ngày mới. Ánh nắng ban mai len lỏi vào căn phòng, hắt lên gương mặt cô gái. Nhưng đôi mắt cô gái mới lớn đang ngắm nhìn một ngày mới bắt đầu sao mà buồn đến thế. Sâu thẳm, buồn man mác, chất chứa nhiều nỗi niềm xót xa, kín đáo, người đối diện nhìn vào đôi mắt ấy khó mà nắm bắt được chủ nhân của nó đang nghĩ gì. Gin có thể nghe thấy tiếng thở dài nhè nhẹ nhưng não nề của cô. Sherry quay lại thấy Gin đã tỉnh. Không nói gì, Sherry ra ngoài bê vào một tô cháo nóng hổi. Hương cháo thơm phức lan tỏa khắp căn phòng. - Ăn đi, rồi uống thuốc. Đây là thuốc kháng sinh và sát trùng, cả thuốc bổ nữa. Thuốc này do tôi kê đơn. - Không, để tôi yên! - Vậy chẳng lẽ muốn tôi bón cho từng thìa sao? Sherry nhìn Gin, khóe môi nhếch lên thành nụ cười giễu cợt, đôi mắt ánh lên những tia nhìn trêu Tùy thôi, nhưng nếu muốn chết thì lúc hấp hối gọi người khác đến dọn xác nhé, tôi không rảnh! - Cô lấy máu ở đâu để truyền cho tôi ? - Là máu của tôi. Sherry định bước ra khỏi cửa thì Gin lại hỏi - Sao.. cô lại cứu tôi? - Có rất nhiều lý do để giết một người nhưng để cứu một người thì không cần bất cứ lí do nào Sherry không quay đầu lại, bình thản trả lời hắn. Gin quá bất ngờ trước câu trả lời của Sherry, hắn chưa kịp nói gì thêm thì cánh cửa đã sập lại. .... "Có rất nhiều lý do để giết một người nhưng để cứu một người thì không cần bất cứ lí do nào cả" - Đây cũng chính là câu nói mà Shinichi Kudo đã nói với tên Ác quỷ đường phố do Vermouth cải trang thành trong lần cùng Ran Mori sang Newyork thăm bố mẹ - năm cậu 15 tuổi. Trong năm đó, vào một đêm mưa ở Newyork, Vermouth đã tìm thấy một thiên thần cho mình là Ran Mori. Còn Gin, phải chăng trong năm đó, vào một đêm tuyết rơi ở bến cảng Cambidge hắn cũng đã tìm thấy một thiên thần cho riêng mình ??? Oops! This image does not follow our content guidelines. To continue publishing, please remove it or upload a different image.
viên thuốc định mệnh